THIỀN SƯ THIỆN MINH

Pháp Danh : Varapañño

Tiến Sĩ Phật Học - Đại Học Kelaniya, Srilanka

Giảng Viên Học Viện Phật Giáo Việt Nam - TP.HCM

Trên Tất Cả Lễ Vật! Quà Gì là Xứng Đáng Nhất Dành Cho Mẹ Kính Yêu!

image

    

 Họ và tên: Nguyễn Quốc Đảm

Pháp danh: Chánh Tín

Năm sinh: 20/11/1985

                                                                                       Nghề nghiệp: Doanh Nhân                                                                                       

 

 

“Tháng bảy mùa thu lá rụng vàng

Ấy mùa nhân loại đón Vu lan

Bâng khuâng nhớ đến ân sinh dưỡng

                                                                                    Thổn thức tâm con ngấn lệ tràn”.                                                                                          

(sưu tầm).

 

Kính bạch Ngài Thiền sư khả kính!

Kính thưa quý vị Pháp hữu kính mến!

 

      Tháng Bảy lại về, mùa báo hiếu lại đến! Không khí se lạnh, u buồn của những ngày cuối thu, báo hiệu cho mùa đông giá lạnh chuẩn bị tràn về và phủ trùm lên mọi cảnh vật. Dấu hiệu mà muôn vật cần thiết đến sự che chở và sưởi ấm, làm cho chúng ta, những người con cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ về sự sinh trưởng, sự ấm lạnh của cuộc đời, nghĩ về Mẹ – về Cha, về những đấng tiên hiền khai sinh dòng họ của chúng ta đang chìm ngập dưới chốn cửu tuyền, một khi ra đời không liễu ngộ được chân lý của chánh pháp.

 

          Vu Lan – hai tiếng nghe thật thân quen, vậy mà khi nghe ai đó nhắc đến con lại ngơ ngẩn, bồi hồi và nhớ nghĩ về mẹ! Mẹ!… Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi! Ôi! Tiếng gọi ấy, âm thanh ấy dường như là đẹp nhất, hay nhất và ý nghĩa thiêng liêng nhất trần đời của con!

          Phải chăng, trong trái tim của mỗi con người, mẹ luôn là hình ảnh đẹp nhất: Mẹ là quê hương, Mẹ là tất cả! Thảo nào dân gian tự ngàn xưa hằng tôn vinh, tán thán sự vô cùng, vô tận tình thương của Mẹ hiền dành đến cho con yêu quý của mình:

“Công cha như núi Thái Sơn.

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…”

 

 

           Quả thật, tình thương của mẹ dành cho con như nước trong nguồn không bao giờ cạn kiệt. Suốt cả cuộc đời, mẹ mang tình thương đến cho con nhiều hơn tất cả những ai trên vũ trụ này: “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình”, có một nhạc sĩ đã thốt lên lời ví von vàng ngọc như thế! Nếu Thái Bình Dương mênh mông nước, thì tình thương của mẹ dành cho con cũng có lẽ dường ấy phải không?

          Cuộc sống bôn ba, cơm áo, gạo tiền, bận rộn chiếm quá nhiều thời gian, làm cho ta quên đi những người thân yêu, thậm chí những gì quý giá và thiêng liêng nhất trần đời!

 

          Vậy mà, ta cứ nghĩ là mình bận rộn quá! Không còn chút thời gian, đôi khi vẫn thương, vẫn nhớ, vẫn lo âu, vẫn khắc khoải về tình yêu mẹ và… cứ tưởng đâu, mẹ chỉ có trông chờ sự báo đáp của con thơ khi mà “vinh quy bái tổ” hay khi mua cho mẹ lon sữa, hay gửi ít phương tiện là đủ hiếu thảo, là đủ nhu cầu của mẹ yêu rồi, … bởi, “nói vậy chứ mẹ bao giờ cũng cảm thông cho con vì ‘công việc’ mà”!

          Vâng, bạn đã đúng! Thưa bạn! Bạn đã đánh giá đúng về “một giọt nước” trong cái Biển Thái Bình kia! Bởi biển có bao giờ mà cạn nước đâu! Phải không, thưa quý bạn hiền của tôi ơi (?!)

 

          Chúng ta có bao giờ nghĩ rằng, phải cho mẹ mình một thứ khác vô vàn lần giá trị hơn không? Một cái gì đó nó còn mơ hồ mà mẹ mình đã lặn lội đi tìm 15 năm trời ở khắp nhiều nơi, mà không ai bán, cũng chẳng ai cho người!

          Quý bạn hiền có biết đó là gì không? Đó chính là sự bình an, trạng thái hạnh phúc, an lạc thiêng liêng nơi tâm hồn ở cái tuổi xế chiều, “báu vật” mà người có thể sở hữu được ngay trong kiếp hiện tại này v.v…

          Thưa quý bạn hiền, báu vật đó còn có tên gọi trong Pháp bảo đó là “Pháp Hỷ, Pháp Lạc”. Mà từ đâu ra? Từ “Hành Thiền” mà có được!

 

          Trong quá trình khoảng 5 năm, con đã nghiên cứu và tìm hiểu về Phật Giáo Nguyên Thủy, con đường mà mẹ con đang đi tìm, thì thật hữu duyên cho con gặp được Sư Chơn Minh. Ngài thương yêu con như người Cha thứ hai của con vậy!

          Sau một thời gian con được học tập từ Sư, thì một hôm Sư nói rằng, Sư sẽ cho con gặp một Vị Tiến Sĩ Học ở Silanka về, đó là “Sư Phụ” của Sư! Ôi thế là một sự mừng rỡ, vì con nghe cũng khá nhiều về Ngài Thiền Sư khả kính này mà chưa một lần được diện kiến để đảnh lễ Ngài!

 

          Sau đó, duyên lành hội đủ, con cũng tham gia khoá thiền IV do Ngài Thiền Sư tổ chức và con quyết định xuất gia gieo duyên, khoá thiền kéo dài mười ngày, qua ngày thứ tư, thật phúc lành cho con!

          Nhờ thiền định mà con được liễu ngộ chơn tâm, một nguồn hạnh phúc lớn lao vô cùng tận, ngập tràn nơi tâm của con! Con chợt nhận ra cái mà mình đã bao năm đi tìm kiếm lại chính là nguồn bình an hạnh phúc chỉ thật sự là có nơi tâm mình!

 

          Mừng quá! Xúc động quá! Kinh cảm quá! Con bậc khóc, khóc nấc, như chưa bao giờ được khóc! Con tức tưởi bởi báu vật mà con đã chấp nhận đánh đổi với biết bao mồ hôi nước mắt để tìm kiếm, qua bao tháng năm dài không thấy được, nay lại ở ngay nơi trái tim mình! (Xúc động quá, không kìm chế được! E sợ ảnh hưởng tới mọi người, nên con về phòng thì gặp Sư Chơn Minh, Sư cảm thông và động viên khích lệ: “Con cố gắng lên nhé!”).

          Thế là kể từ đó, con đã hiểu ra và biết thứ Mẹ con đang tìm là gì rồi! Nó đây rồi, chính là pháp hạnh phúc, an vui, trạng thái thanh tịnh vô giá, vô lượng vô biên nơi tâm hồn, còn gọi là (Pháp Hỷ Lạc trong Thiền định), và con đã biết được con đường mình đi là đúng.

 

          Thấm thoát thời gian trôi qua, mấy khoá thiền mà Mẹ con không tham gia được. Bà nói đủ lý do, con cũng tự an ủi mình là thôi “Tuỳ duyên”.

          Rồi khoá Thiền VI diễn ra 3 ngày, Mẹ con đồng ý đi, lòng con mừng vô hạn, lập tức con xin đăng ký cho Mẹ , nhưng sau 3 ngày tu tập thì Bà không đạt được gì cả!

 

          Con biết khi ngồi thiền và nhất là người có tuổi nữa, thì không thể một sớm một chiều mà đạt được! Đành thuyết phục về nhà tập luyện thêm và chờ Ngài Thiền Sư mở khoá tiếp theo để thực tập tiếp tục và ngày đó cũng đã đến!

 

 

          Khoá VII diễn ra trong 5 ngày, Mẹ con cũng tham gia, một lần nữa trong lòng con mừng vui khôn xiết! Ở khóa thiền này, con được phân công nhiệm vụ trong Ban Tổ Chức, hỗ trợ cho quý thiền giả tu tập. Con rất mong muốn cho mọi người đạt được Pháp bảo, trong đó có Mẹ con.

         Lúc nào con cũng để ý tới Mẹ! Thấy Bà ngồi cũng đúng giờ, đúng buổi, nhưng nhìn khuôn mặt khắc khổ của bà cộng thêm sự muộn phiền buồn bả, con đoán biết bà vẫn chưa thành đạt được pháp gì nơi tâm!

 

          Loay hay 3 ngày đã trôi qua, con bỗng giật mình vì thời gian sắp hết! Con lo âu và suy nghĩ: “Không, không thể được! bằng mọi cách Mẹ phải đạt pháp trong khoá này, không còn thời gian nữa rồi?”. 

          Thế là con lưu tâm quan sát Bà nhiều hơn, hướng dẫn từng tư thế khi ngồi sao cho thoải mái, tinh tấn giữ chánh niệm, siêng đi kinh hành.  Luôn luôn tập trung vào câu “Arahang” và chú ý lắng nghe lời giảng dạy của Ngài Thiền sư v.v…

 

          Nhưng Pháp hỷ lạc chỉ mới bắt đầu khởi sanh một cách thoáng qua, thì hỡi ôi, khoá thiền đã đến hồi bế mạc rồi! Và con động viên Mẹ về nhà duy trì, tinh tấn tu tập mẹ nhé! Về nhà Bà thực hành với những người bạn đồng tu (đã tham gia khóa thiền VII vừa qua) và một ngày đẹp trời cũng đã đến, Mẹ đã đạt pháp!

 

 

          Con gọi điện hỏi thăm. Bà khóc với con và nói rằng:

          “Mẹ đạt pháp rồi! Mẹ sung sướng quá! Tay Mẹ hết tê rồi (vì lúc đó tay Mẹ con bị viêm cơ vai nên làm tay Bà tê,  trước khi về có nhờ Sư Chơn Minh chậm cứu và cho uống thuốc , nhưng cũng không gia giảm mấy). Mẹ hết bệnh rồi! Mẹ tri ân Con! Mẹ tri ân ngài Thiền Sư Thiện Minh! Mẹ tri ân Phật, sao mà Mẹ hạnh phúc qúa con ơi!”.

 

          Lúc đó tôi mừng quá, còn nỗi mừng nào hơn, khi biết được tin này! Đây là lời nói hơn cả ngàn vàng, mà tôi đã nóng lòng chờ đợi từ trái tim hạnh phúc của mẹ tôi! Ôi! Tôi như muốn bật khóc, thưa quý bạn hiền kính mến của tôi ơi!

          Tôi cố gắng kiềm chế cơn hạnh phúc đang trào dâng, muốn vỡ oà ngay lúc đó và hoan hỷ nói với Mẹ rằng: “Dạ, vậy Mẹ cố gắng duy trì nhé!”.

 

          Trời ơi! Con vỡ òa trong niềm hạnh phúc, tim con đập nhanh như loạn nhịp! Vâng, đó là món qùa mà con tìm kiếm bấy lâu nay cho Mẹ! Mẹ đã nhận được rồi, khi hành thiền xuất hiện một trạng thái kỳ lạ, làm cho tinh thần mát mẽ, an vui, tự tại ngày cũng như đêm, có khi lại xuất hiện những dạng ánh sáng thật đẹp, diệu kỳ khiến cho thân tâm thật sung sướng, dễ chịu và bình an v.v… Ôi! Thứ hạnh phúc mà con thiết nghĩ rằng sẽ không có bất cứ thứ gì trên thế gian này có thể mua hay đánh đổi được!

 

 

           Đức Phật có dạy:

          “Nếu có một người con, một bên vai cõng Cha, ​​​​vai kia cõng Mẹ, với tuổi thọ suốt một trăm năm, ​​​​​​phục vụ hết các công việc, cung cấp cơm ăn nước uống, ​​​​​​​thuốc men khi đau ốm, đấm bóp, ​​​​​​​​​xoa nắn cho Cha Mẹ khi mỏi mệt, thoa dồi phấn, xức nước hoa, trang điểm cho Cha Mẹ, dâng nước mát để tắm rửa mùa hè, nước ấm mùa đông… Ân cần chăm sóc phụng dưỡng chu đáo cho Cha Mẹ trong mọi lúc với nhiều điều cần thiết… ngay cả các việc thường tình, ví dụ thậm chí như Cha Mẹ tiểu tiện, đại tiện khi còn đang cõng ở trên vai…

          Hay nói một cách khác rằng, nếu có một người con chí hiếu, ngày đêm ra sức cố gắng tìm mọi cách để cho Cha, Mẹ mình được trở thành Đức Vua và Hoàng Hậu, làm chủ và cai trị cả quả đất này, nếu được như vậy thường người ta có thể nghĩ rằng, đã đáp đền xứng đáng được công ơn cho Cha Mẹ”.

 

 

          Nầy chư Tỳ Kheo! Với phương cách này cũng chưa thể nói rằng, đã đáp đền công ơn cho Cha Mẹ được xứng đáng được đâu! Tuy nhiên, có một phương pháp, nầy chư Tỳ Kheo!

1. Nếu Cha, Mẹ là người chưa hiểu biết được quả phước lành do sự bố thí đem lại, bằng cách nầy, cách khác, người con hướng dẫn cho họ hiểu được và thực hành pháp bố thí.

2. Nếu Cha, Mẹ là người chưa hiểu biết được quả phước lành lớn lao hơn, do sự phát nguyện giữ giới đem lại, bằng cách nầy, cách khác, người con hướng dẫn cho họ hiểu được và thực hành pháp giữ giới.

3. Nếu Cha, Mẹ là người chưa hiểu biết được quả phước lành lớn lao nhiều hơn, do sự hành thiền định, thiền tuệ đem lại, để an vui trong kiếp nầy, kiếp sau và giải thoát sanh tử luân hồi… bằng cách nầy, cách khác, người con hướng dẫn cho họ hiểu được và thực hành pháp thiền định, thiền tuệ…

 

          Nếu có người con nào làm được như vậy, Như Lai nói rằng, người con ấy đã đền đáp được công ơn Trời biển của cha mẹ một cách xứng đáng vậy!”.

 

          Vâng! Kính thưa quý bạn hiền quý mến! Đó là pháp báo hiếu lớn nhất! không có gì bằng, theo lời dạy của Đức Phật trên, chúng ta thấy rằng, dù chúng ta có cho Cha cho Mẹ mình những cái gì đó xa xỉ nhất, đắc nhất, … cũng không thể so sánh với món qùa vô giá này –  Món quà Pháp Bảo.

         Bởi vì sao?

 

          Điều thứ nhất chúng ta dễ thấy rằng người không biết đem tài vật ra bố thí, cho tặng… họ không thể có cuộc sống đươc an vui (với tâm keo kiệt được) hơn nữa Phật dạy: “Danam pathiyam uttamam”.

          Nghĩa là: Sự bố thí chính là một hành trang tốt nhất cho tương lai vậy”. Và do đó, cũng là một hành trang phước báu cho người, sau khi hết tuổi thọ mang theo qua bên kia thế giới.

 

          Điều thứ hai:  Mẹ biết được phước lành của sự giữ giới sẽ giúp cho người được phước lành tăng trưởng trí tuệ và bình an trong kiếp hiện tại. Là nhân lành vô cùng lớn lao trong kiếp lai sanh.

 

          Điều thứ ba: Mẹ hành thiền đạt được pháp hỷ lạc vô cùng quý báu, là pháp cho cuộc sống hạnh phúc thiêng liêng và bình an trong kiếp sống hiện tại và là nhân lành dễ dàng sanh về cảnh Thiên giới sau khi hết tuổi thọ.

         Và nhất là nếu hữu duyên người cũng có thể chứng đắc các Thánh đạo tuệ và Thánh quả tuệ giải thoát ngay trong kiếp hiện tại này…

 

 

          Vì những quả báu lành vô lượng vô biên của Pháp Hỷ lạc lớn lao như thế, người đã được sở hữu! Nên dù mai đây, một sớm một chiều, nếu vô thường chợt đến với người, mình cũng không còn tiếc nuối và hối hận nữa! Mình rất sợ cái cảnh mà khi mẹ chết: Mẹ ơi! Mẹ đâu rôì!

“Mẹ ơi lửa tắt, hương tàn khói lạnh!

Lòng quặn đau, mà giọt lệ sầu dâng!”.

 

          Ngày tháng thoi đưa, tuổi xuân sẽ qua, tuổi già sẽ đến. Tiền tài vật chất, sức khỏe rồi cũng sẽ phai tàn nhưng tình yêu thương, công đức sinh thành dưỡng dục của Cha Mẹ dành cho các con thì không bao giờ phai nhạt.

 

          Hỡi quý bạn hiền! Thời gian chẳng thể chờ đợi chúng ta! Hãy làm những gì cho mẹ, mang lại cho mẹ niềm hạnh phúc nhất, lợi ích thiết thực nhất trước khi muộn màng! Để rồi mỗi giờ, mỗi phút khi nghĩ về mẹ, chúng ta sẽ đều có niềm hạnh phúc trào dâng!

          Đó là nguồn phúc báu thật sự vĩ đại cho những người con hiếu thảo như lời Đức Phật dạy, cho thế giới loài người của chúng ta. Mong rằng tất cả quý bạn hiền cũng sẽ có được cơ hội tốt lành để thực hành theo lời dạy cao quý của Đấng cha lành của muôn loài.

 

 

           Con xin thành kính tri ân đến Ngài Thiền sư – Tiến sĩ – ĐĐ Thiện Minh. Nhờ sự nhiệt tâm giảng dạy, hướng dẫn từ Ngài mà hầu như phần lớn các hành giả đều đạt được những trạng thái an vui, hạnh phúc cho chính bản thân họ trong đó có  Mẹ con. Kính chúc Ngài pháp thể khinh an, tâm bồ đề viên đắc và sớm thành tựu sự nghiệp hoằng dương Chánh Pháp, cứu độ chúng sanh.

 

          Con xin thành kính tri ân đến Sư Bác sĩ Chơn Minh. Người đã dẫn dắt con đến với PGNT và có cơ hội được thực hành trong Chánh Pháp. Kính chúc cho mọi ước nguyện lành của Sư sớm được thành tựu y như ý nguyện.

         Chân thành tri ân đến Đại thí chủ CTHĐQT CTCP Beegreen cao quý, đã phát đại thiện tâm tài trợ đến toàn bộ khóa thiền, có một trú xứ rất tuyệt vời cho mọi người được tu tập.

 

          Nguyện cầu cho toàn thể quý vị hằng được nhiều an vui, đắc kỳ sở nguyện, sớm đoạn tận khổ ưu, đạt thành chánh trí, chứng ngộ Niết Bàn, đồng nhau cả thảy.

          Con xin thành kính tri ân đến tất cả!

Arahan Đức Phật trọn lành!

 

pink flower STICKER

 

 

 

 

Bài viết liên quan :

image