THIỀN SƯ THIỆN MINH

Pháp Danh : Varapañño

Tiến Sĩ Phật Học - Đại Học Kelaniya, Srilanka

Giảng Viên Học Viện Phật Giáo Việt Nam - TP.HCM

Phần cuối – Hồi ký: Mười Ngày Nỗ Lực Thiền Tập

image

(tiếp theo Phần 5)

 

          Trong mười ngày qua, tuy thời gian tận lực hành trì của con hữu hạn, ngắn ngủi, nhưng đã cho con học ra được rất nhiều về những giá trị quý báu trong tâm linh, thiết nghĩ cho dù con sống với thọ mạng dài lâu chăng nữa, con cũng chẳng thể nào đạt được những kinh nghiệm Pháp Bảo này cho bản thân, khi mà con vẫn phải mãi đối đầu với cuộc sống chung quanh (những áp lực), với những gì tự nhiên qua phản ứng của giác quan tai nghe, mắt thấy, mũi ngửi mùi, thân xúc chạm,… mà chẳng bao giờ chịu “đóng lại lục căn” xoay vào bên trong, kiểm soát, thanh lọc thân tâm này, để “thấy” ra được những gì trân quý, đang hòa lẫn ngủ ngầm trong vô số não phiền của chính con!

 

             Ví như người đãi vàng kia, phải loại bỏ tất cả những đá, sỏi, cát, đồng, chì, kẽm… những tạp chất lẫn lộn nhỏ nhất, để cuối cùng thu hồi được vàng ròng nguyên chất.

 

 

             Những trải nghiệm tâm linh này, quả thật chẳng có nơi nào để tìm ra được ngoài sự trau dồi về Thiền định! Rất khó để “giác ngộ” ra được các quy luật vận hành về “Tâm- Sinh lý” và “Tâm- Sinh lý nơi thân tâm” của con người, những điều thế gian thường gọi là KINH NGHIỆM TRƯỜNG ĐỜI, nếu không có sự an tĩnh, vắng lặng nội tâm được trau dồi bởi Thiền định và hơn nữa dựa trên nền tảng an lành trong sạch của Giới và Đức hạnh.

 

“Ai sống cả trăm năm,

Ác giới không Thiền định,

Không bằng sống một ngày,

Trì Giới, tu Thiền định”.

(Kinh Pháp cú)

             Một người dù sống nhiều năm trong đời, có thể vấp ngã, lầm lẫn và than thở mãi khi đi từ chữ “không ngờ” này đến chữ “bất ngờ” khác! Từ ăn năn hối cải này đến vạn lần ân hận khác!

 

 

             Bởi họ chưa “giác ngộ” được các quy luật biến đổi, vận hành nào… đang dẫn dắt họ thực hiện những sai trái ngoài ý muốn đó, đang ẩn núp trong tâm họ. Chúng thường trá hình dưới những dạng “lẽ phải”, “nghĩa nhân”, “tư duy”, “truyền thống”, “thuần phong mỹ tục”, “đạo lý” hay “bản ngã”… !

 

             Qua Thiền tập dưới sự bi mẫn giảng dạy nơi Ngài Đại đức, con đã phát hiện ra được nhiều sai phạm trong quá trình tầm cầu Pháp Bảo của mình, do chủ quan không chịu học hỏi.

 

             Chẳng hạn như hai từ “Chánh niệm” nói thì rất dễ, nhưng chính con cũng chưa quán triệt và thực hành đúng trong những năm qua (?!) Nhờ Ngài Đại đức hướng dẫn, bảo con “phát nguyện không nhúc nhích” với lời phát nguyện chân thật”, nhờ đó là duyên lành cho con thấy được cái cần bổ túc của mình trong bao năm qua!

 

 

             Trải qua bao thăng trầm, tận lực trong bể thiền con mới thấy ra mình là người yếu nhược, thường xuyên làm “nô lệ cho cảm xúc giác quan, cho những cảm thọ tầm thường của mình” – Những điều mà các bậc Trí tự ngàn xưa lẫn ngàn sau chẳng bao giờ tán dương, khen ngợi.

 

             Muốn khắc phục những khuyết điểm này thực sự không đơn giản! Chỉ có Ngài Thiền sư, nhờ vào oai lực của Ngài, nương theo phước báu, trí tuệ và tâm bi mẫn của Người, con mới đủ can đảm đối diện với chính mình.

             Như lời Phật dạy: 

“Chiến thắng trăm ngàn quân địch, không bằng chiến thắng chính mình”.

             Cảm giác đơn độc, cảm giác sợ hãi… chỉ có Ta với chính mình.

 

             Trải qua bao cung bậc của cảm xúc, khi lên thác, lúc xuống ghềnh, với bao lần thét gào bởi âm thanh dục vọng, những trái ý nghịch lòng cứ mãi cuồn cuộn như sóng trào trong con… để rồi nhường lại cho những lúc bình an, hạnh phúc dịu êm vỗ về như trời yên biển lặng, mát mẻ như gió mùa thu, tỏa sáng như trăng rằm và rực rỡ như sao mai buổi sớm.

 

 

             Những điều tâm đắc con muốn chia sẻ đến quý bậc thiện hữu, quý bạn hiền là những hành giả tầm cầu Pháp Bảo qua bể thiền trong tương lai:

 

             1. Tất cả sự nỗ lực trong bể thiền “đúng phương pháp” đều mang lại kết quả vô cùng xứng đáng hơn những gì mong đợi!

             2. “Không có sự thành công nào thiếu vắng sự nỗ lực của tinh thần” (Phật dạy).

             3. Tất cả mọi cảm giác sinh khởi do nhân duyên và tự động biến mất theo điều kiện tác động lên nó- Vô thường.

             4. Mọi cảm thọ đau khổ,… trong thân tâm không bao giờ đứng yên, nó có trạng thái sanh lên rồi diệt mất một cách mau chóng.

 

             5. Chấp chặt luôn mang lại sự tối tăm và phiền não.

             6. Sự duy trì “Chánh niệm” ví như bóng đèn được thắp lên liên tục trong bóng tối, là cần thiết lớn vô cùng trong Thiền tập, cũng như trạng thái tỉnh thức trong cuộc sống hằng ngày là điều vô cùng cần thiết.

             7.“Phát nguyện- hạ quyết tâm” trước khi khởi đầu một thời Thiền tập hay tiến hành bất cứ việc gì lợi ích! Một việc dù nhỏ nhưng nếu thiếu vắng lòng quyết tâm “sự phát nguyện” thì khó thành tựu.

 

             8. Học hỏi, lắng nghe … và sau khi tự tin rằng sự hiểu của mình là đúng hoàn toàn, trước khi bắt tay vào Thiền tập.

             9. Cố gắng giác tỉnh và nhắc nhở rằng, tất cả là Pháp tự nhiên, nỗ lực hành trì là chuyện của ta, những gì sẽ đến là “việc của Pháp”….

             10Giới sẽ giúp cho tâm bình an, Thiền định sẽ giúp tâm gạn lọc những phiền não, làm hiển lộ Chơn tâm…

 

             Một điều con vô cùng tâm đắc đó là:

             “Không ai có thể làm ta đau khổ, chỉ có ta khiến ta đau khổ hay hạnh phúc! Hãy tìm cho mình một con đường, đừng để ta làm nô lệ cho tất cả mọi cảm thọ! Và đừng nghĩ sẽ nương tựa được chắc chắn vào bất kỳ ai, vì ta còn chưa tin được chính ta trên cái thân tâm vô thường biến đổi, triền miên bất tận này!”

 

             Hãy hành động khi mình còn đủ sức đương đầu với mọi cảm thọ, đừng để cho đến khi quá muộn hay sau này già cả rảnh rỗi sẽ tu tập, dưỡng sinh… Vì lúc đó thân thể và tâm trí ta sẽ không đủ nghị lực, bình tĩnh và sáng suốt để đối diện với mọi cảm thọ nữa (!?)

 

             Một lòng thành kính tri ân người Thầy của những vị Thầy, biết nói sao cho hết tấm lòng đối với Thiền sư. Chính Ngài đã sanh con ra lần thứ hai trong trần thế này, Ngài đã dạy con học cách kham nhẫn, Ngài dạy con biết vượt lên chính mình, dạy cho con nhìn thấu rõ nhiều quy luật vốn là bản chất của cuộc đời này v.v… nhiều lắm, nhiều lắm vậy!

             Quả thật không ngôn từ nào có thể diễn tả hết lòng bi mẫn cao quý của Ngài, mà con thì không sao trả cho hết cái ơn dạy dỗ vô cùng to lớn này!

 

 

             Một vòng rất lớn, một thời gian khá dài, với ý nguyện mong cầu tìm một Minh sư. Lời nguyện chân thành lúc nào cũng sẽ thành sự thật!… Con đã được gặp Người- Một nhân duyên vô cùng to lớn, phước báu tròn đầy. 

 

             Không biết tri ơn, báo ơn như thế nào cho gọi là xứng đáng, con chỉ xin được dũng mãnh phát nguyện: “Dù bao nhiêu khó khăn gian khổ, con cũng quyết đi trên Đạo lộ này, cho đến khi con thành công viên mãn Đạo quả giải thoát để đáp lại công ơn cao thượng của người Thầy mà con tôn kính, cũng như tất cả những tấm lòng rộng mở, những Đại thí chủ cao quý đã hỗ trợ cho con trong những khoá Thiền vừa qua!”

 

           Nguyện cầu Chư Phật, Chư Thiên gia hộ cho Ân sư luôn được an vui và nhiều sức khoẻ. Nguyện cho những ước nguyện lành của Người mau chóng thành tựu viên mãn. Nguyện cho ánh sáng từ bi, trí tuệ của Người soi khắp thế gian. Nguyện cho tất cả Chư Thiên và nhân loại có nhiều hữu duyên hơn con. Và nguyện đem phước báu hành thiền trong mười ngày nay chia đến cho Chư Thiên và nhân loại. Và nguyện cho tất cả mau sớm giác ngộ thành tựu nhiều Pháp Bảo, đừng chậm lụt như con!

 

           Những lời viết ra xuất phát tự đáy lòng con, từng câu từng chữ đều là sự chân thực xin Chư Phật, Chư Thiên chứng minh cho con và xin chia sẻ những trải nghiệm nhỏ bé này đến quý bạn hiền gần xa, ngưỡng mong góp một chút phần công đức nhỏ bé đến quý bạn nào bước đầu mong mỏi học Thiền, ngõ hầu phát huy kho tàng quý báu nơi tự thân tâm của chính mình, để tận hưởng ngay trong kiếp sống này và tiến lên trên lộ trình giải thoát.

 

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

A RA HAN ĐỨC PHẬT TRỌN LÀNH!

 

Bài viết liên quan :

image