THIỀN SƯ THIỆN MINH

Pháp Danh : Varapañño

Tiến Sĩ Phật Học - Đại Học Kelaniya, Srilanka

Giảng Viên Học Viện Phật Giáo Việt Nam - TP.HCM

Phần 5 – Hồi ký: Mười Ngày Nỗ Lực Thiền Tập

image

(tiếp theo Phần 4)

 

          Thật là cao siêu với trí tuệ đạo Phật, trí tuệ của vị Thầy trên những người Thầy đã đưa con vào sự an lạc. Một cảm giác an lạc lạ thường không thể nào diễn tả nổi! Không đau đớn, giống như là chưa bao giờ có cảm giác đau đớn này.

 

             Thuỷ chung với “điểm xúc chạm”, ánh sáng bao trùm lấy con, lâu lâu giống như những ánh đèn pha vào mặt con, rồi lại tắt. Hồi sau, ánh sáng rực rỡ bỗng dưng phực lên, dường như chúng chỉ thích đùa giỡn với con như thế thôi!


 

             Đau khổ cũng có, hạnh phúc cũng có, an vui và phiền não cũng có. Tất cả cảm giác cảm thọ đều có hết, thăng, trầm buồn, vui tất cả như một giấc mơ. Muốn tìm về cảm giác đau đớn cũng không tìm được, lúc đó con mới cảm nhận được hiện tại và quá khứ.

             Cảm thấy hạnh phúc an lạc trong từng khoảnh khắc, chân bước khoan thai, miệng nở nụ cười nhè nhẹ, an vui với giây phút hiện tại. Cái gì đã qua không bao giờ tìm lại được, đau đớn, khổ sở, sợ hãi muốn tìm lần nữa không phải dễ, bởi vì nó đã đi qua thì không thể nào níu lại được nữa!

 

             Cảm nhận được hiện tượng “Vô thường”, thay đổi bất biến, bỗng dưng con thấy an vui trong cái đau khổ mà con đã từng chịu đựng. Hỷ lạc dâng trào khắp người con, đến mức độ con cảm thấy nóng khắp cả thân, không kiềm nổi hạnh phúc con mới nhắn cho Ngài Đại đức một bản tin:

             “Con cảm thấy hạnh phúc với mọi cảm thọ, con thành kính tri ân Ngài đã hết lòng chỉ dạy. Con xin Ngài cho phép con đảnh lễ Ngài ba lễ để tỏ lòng thành kính này!”

 

 

             Lúc đó con mới thấy quý từng giây, từng phút, nhất là khi hành thiền. Dù gặp bao nhiêu trắc trở, con cũng tự nhủ với lòng: “Cứ ngồi, từng giây, từng phút vô cùng quý báu, một khi nó trôi qua rồi không tìm lại được đâu!”

 

             Một ý chí vô cùng mãnh liệt, nó giúp con nhìn được xuyên suốt… trân quý từng khoảnh khắc, trân quý với cuộc sống hiện tại. Và phải biết quý trọng nơi con đang hành Đạo, trân quý những người khuất mặt đã hỗ trợ cho con trong những ngày qua. Thế là cái tâm ham chơi, cái tâm muốn đi về nó không còn quay lại quấy rối con nữa! Nhưng tâm nguyện chưa được thành, nỗ lực siêng năng, mong có ngày đạt được Quang tướng để đền đáp công ơn dạy dỗ của Ngài Thiền sư và mọi người! Vậy mà đến nay vẫn chưa có gì, chạnh lòng rồi dấy lên sự phiền não.

             Trình pháp với Thiền sư chắc có lẽ Ngài cũng hiểu, nên Người đã cho con đề mục “Rải Tâm Từ Ái”.

 

             + Ngài dạy: “Trong thời gian qua, con đã tạo cho mình một núi bột mì, bây giờ Sư sẽ dạy cho con cách chế biến thức ăn. Nếu như con thì con sẽ chế biến thế nào??”

             + Con: “Hihi… chỉ được một món (con ngượng ngùng)”.

             + Thiền sư: “Biết liền, đây không phải là mẫu phụ nữ đảm đang nội trợ”.

 

 

             Đề mục Rải Tâm Từ Ái đến mười phương, giống như Rải Tâm Từ Ái đến một người nào đó! Trước khi Rải Tâm Từ Ái nên dùng Thiền hơi thở trước khoảng vài mươi phút để phát triển Định tâm, sau đó rồi mới Rải Tâm Từ ái năng lực sẽ mạnh hơn. Để đơn giản nên Ngài hướng dẫn con rải 6 hướng chính thôi:

 

             Nguyện rải giống như chụp bức ảnh trong tâm, rải một vòng sáu hướng gọi là một chu kỳ. Chu kỳ thứ nhất là niệm rải mỗi hướng một lần. Chu kỳ thứ nhì là mỗi hướng niệm rải hai lần và cứ tương tự như thế… chu kỳ thứ năm là tăng lần niệm cho mỗi hướng là năm lần v.v…

 

          1. Rải Tâm Từ Ái trong hướng Đông: “Nguyện cho tất cả chúng sanh trong hướng Đông, đừng có oan trái lẫn nhau, hãy cho được sự an vui”.

          2. Rải Tâm Từ Ái trong hướng Nam: “Nguyện cho tất cả chúng sanh trong hướng Nam, đừng có oan trái lẫn nhau, hãy cho được sự an vui”.

 

          3. Rải Tâm Từ Ái trong hướng Tây: “Nguyện cho tất cả chúng sanh trong hướng Tây, đừng có oan trái lẫn nhau, hãy cho được sự an vui”.

          4. Rải Tâm Từ Ái trong hướng Bắc: “Nguyện cho tất cả chúng sanh trong hướng Bắc, đừng có oan trái lẫn nhau, hãy cho được sự an vui”.

 

          5. Rải Tâm Từ Ái trong hướng Trên: “Nguyện cho tất cả chúng sanh trong hướng Trên, đừng có oan trái lẫn nhau, hãy cho được sự an vui”.

          6. Rải Tâm Từ Ái trong hướng Dưới: “Nguyện cho tất cả chúng sanh trong hướng Dưới, đừng có oan trái lẫn nhau, hãy cho được sự an vui”.

 

          “Rải Tâm Từ” có hai loại:

          1. Sau khi rải cho mười phương (hoặc 6 phương) xong, thì rải cho từng người. Nhưng nên rải cho người cùng phái, không được rải cho người khác phái dù người đó có là Cha Mẹ hay con cái cũng không nên.

 

          2. Rải Tâm Từ cho từng người:

  • Hạng thứ nhất là rải cho chính mình.
  • Hạng thứ hai là người mình tôn kính (các bậc Thầy tổ).
  • Hạng thứ ba là người thương yêu như Cha, Mẹ (nhưng không dính mắc với hạng người này).
  • Hạng thứ tư là người thân mật như bạn bè, thân quyến…
  • Hạng thứ năm đó là người không thương, không ghét, như hàng xóm…
  • Hạng người thứ sáu đó là người mình ghét, như kẻ thù v.v…

 

 

             Giọng giảng Pháp của Ngài Thiền sư hùng hồn vang lên: “Nếu có một người, buổi sáng nấu một trăm nồi cơm đem đi bố thí, buổi trưa nấu một trăm nồi cơm đem đi bố thí, buổi chiều nấu một trăm nồi cơm đem đi bố thí! Với Đại thiện tâm như thế, thử hỏi phước báu của người này có lớn nhiều không?”

          + Con: “Dạ lớn ạh!”

          + Thiền sư: “Tuy nhiên, Đức Phật dạy rằng:

              ‘Nếu có một người hành pháp Rải Tâm Từ Ái này đến mười phương, với thời gian ngắn ngủi như thời gian của một người vắt sữa của một con bò thôi, thì phước báu của người hành pháp Rải Tâm Từ Ái này sẽ nhiều hơn phước báu của người buổi sáng nấu 100 nồi cơm, buổi trưa nấu 100 nồi cơm và buổi chiều nấu 100 nồi cơm để mang đi bố thí vậy’.

 

          Hoan hỷ vô cùng với bài Pháp ngắn ngủi mà ý nghĩa lớn lao này, con xin cúi đầu đảnh lễ Người để tỏ lòng thành kính tri ân!

 

 

          Bắt chân lên ngồi, cảm giác sao quá an lạc, ánh sáng dần dần sáng tỏ hơn, quá hạnh phúc nên con cứ ngồi gần hết thời thiền mới xả để qua phương pháp Rải Tâm Từ. Vì sự tập trung còn nên hướng qua rải đến sáu phương cũng dễ dàng, càng rải toàn thân con càng tê cứng và ánh sáng ngày càng sáng hơn nữa.

 

          Suốt bao nhiêu thời thiền cứ đọc: Nguyện cho tất cả chúng sanh trong hướng Đông đừng có oan trái lẫn nhau, hãy cho được sự an vui nha!… đến sáu chu kỳ. Mà mỗi chu kỳ là một lần đọc… đuối… cảm thấy mệt nhừ và còn rải cho từng người nữa chứ.

 

             Hai hạng người đầu tiên rải rất dễ, với ánh sáng và sự tập trung cao độ nên rất dễ dàng. Nhưng khi đến hai hạng người không thương không ghét và hạng người căm ghét,… ôi chu choa sao khó dữ vậy (?!)

 

 

             Đến thời thiền cuối cùng của ngày, dù mệt nhưng con cũng không bỏ, vì thời gian của con không còn nhiều nữa. Ngày mai, chỉ ngày mai nữa thôi là con đã rời khỏi nơi này rồi. Biết đến khi nào con mới được tiếp tục hành thiền và đến khi nào con mới được hưởng cái khoảnh khắc an lạc này! Tự nhủ với lòng và thấy được cái gọi là thanh tịnh trong tâm, không phải là cảm giác an vui mà là an lạc, nhẹ nhàng.

 

             Dũng mãnh không chút đắn đo, bắt chân lên ngồi. Ôi chu choa… đuối muốn xỉu luôn! Cứ thời nào cũng sáu chu kỳ mà mỗi thời không còn là một giờ ba mươi phút nữa, mà con tăng thời gian rất nhiều.

 

             Đến giây phút cuối cùng, mới đến chu kỳ thứ năm là con đã chịu hết nổi rồi. Toàn thân rút lại như một khối đá, được một hồi giống như có ai bơm hơi vào người con… càng căng, càng căng. Lúc đó hình như người con là bộ xương, bên ngoài không thấy da thịt mà ở đâu lại giống như cái bong bóng. Càng bơm vào càng căng ra như muốn vỡ tung lồng ngực của con, mà ánh sáng lúc đó chói loà sáng rực…

 

             Vẫn tiếp tục rải mà lần này con có cảm giác rất lẹ, hướng tâm đến chỗ nào ánh sáng chói loà đến đó… ráng ráng, bây giờ rải đến cho người không thương và người căm ghét. Ôi chu choa… đúng là người không thương nên rất khó hình dung gương mặt người ấy, hết sức tập trung mới rải được cho người này.

 

             Giờ đến người căm ghét, hú hồn. Trời ơi! Không hiện gương mặt người ấy mà lại hiện ra cái xương đầu. Giật mình, nhưng vẫn cố tập trung, người không thương không ghét đã khó giờ người này lại càng khó hơn!

             Dồn hết sức bình sinh tập trung, không phải là sự tập trung bình thường nữa. Dần dần mới hiện được mái tóc người đó, còn khuôn mặt, mắt, mũi, miệng vẫn chỉ là bộ xương. Vẫn kiên trì quán tưởng đến người đó một hồi rất lâu, rất khó khăn, khó lắm mới ra được gương mặt hiền thiện này.

             Thực sự là gục rồi. Lần đầu tiên trong đời con mới có cảm giác hành thiền đến mức độ không còn một tí sức lực, một lời cũng không thể thốt ra.

 

 

              Đau đến nhũn cả người, mệt đến độ bải hoải tay chân. Vui có, buồn có, hạnh phúc có, đau khổ cũng có. Còn có những gì mà con chưa từng nếm, những cái hương vị này làm cho con thấm thía nhiều hơn. Cảm giác chỉ có ta và ta, không ai gánh cho ta! Chỉ mình ta tự chịu mà thôi!

 

             Cảm thấy sợ hãi với cái mà ta gọi là nghiệp, gieo Nhân ắt sẽ gặt Quả! Khi sân giận ta cứ làm, cứ nói cho thoả mãn lòng ta. Đến khi tỉnh ngộ rồi, thì thân và tâm này bầm dập đau thương! Đã bao nhiêu ngày chết đi rồi sống lại, đau đó rồi mất đó! Tất cả như một giấc mơ, “Tỉnh mộng, cười vỡ mộng!”.

 

pink flower STICKER

(còn nữa)

Kính mời quý đọc giả đón đọc tiếp Phần cuối

Bài viết liên quan :

image