THIỀN SƯ THIỆN MINH

Pháp Danh : Varapañño

Tiến Sĩ Phật Học - Đại Học Kelaniya, Srilanka

Giảng Viên Học Viện Phật Giáo Việt Nam - TP.HCM

Phần 4 – Hồi ký: Mười Ngày Nỗ Lực Thiền Tập

image

(tiếp theo Phần 3)

 

          Vì quá sức đau, nên sự bình tĩnh cũng giảm dần, con chỉ nhớ là đã nghe đâu đó khi không chịu được cái đau thì nhìn thẳng vào cái đau. Nhưng vẫn không biết đúng không vì Ngài Thiền sư chưa cho phép, nên đành làm đại. Nhìn vào cái đau, rồi lâu lâu lại nhìn vào điểm xúc chạm của hơi thở vào ra vùng dưới mũi.

             Ngài Thiền sư chưa hướng dẫn, nên con đã đi lệch hướng và con không cảm nhận được rằng tâm con lúc đó đã đi hàng hai!

 

             + Bạch Đại Đức: “Vì đau quá không biết làm sao nữa? Nên con đã trực tiếp nhìn thẳng vào cái đau!”

             + Ngài hỏi: “Sao con biết được Pháp này”?

             + Con: “Dạ con làm đại!”

             + Ngài nói: “Sao đại được! Sư đã từng dạy trong hai khoá Thiền trước!”

             Lúc này con mới ngỡ ngàng và nghĩ ra “thì ra lúc trước Ngài có giảng và con có nghe qua!” Nhưng vì do những khóa Thiền trước, tuy con có tham gia nhưng chưa thật sự hiểu rõ và ngộ ra “giá trị vô cùng lớn lao của sự nỗ lực trong bể thiền!” . Vì vậy con chưa trải qua những kinh nghiệm của sự đau đớn này, nên con chưa hề áp dụng và do đó không lưu lại trong con!

 

 

             + Thiền Sư dạy:

             “Giai đoạn nhìn vào cái đau là giai đoạn cuối cùng, khi tâm không chịu nổi nữa! Nhưng khi đã quyết định nhìn thẳng vào cái đau là phải toàn tâm, toàn ý nhìn đến nó, đau chỗ nào mình theo chỗ đó. Có khi suốt thời thiền hành giả chỉ có ngồi nhìn cái đau thôi, nhìn cho đến khi nào nó hết đau thì thôi! Nhưng khi đã nhìn cái đau thì không được nhìn điểm xúc chạm!”

             + Con: “Dạ con xin ghi nhớ lời Đại đức dạy, con xin đảnh lễ Người ba lễ tỏ lòng thành kính tri ân.”

 

             Lúc này mới biết được mình đã sai, lại thêm tia sáng làm cho tinh thần con phấn chấn lên,… cảm giác đau đớn, mệt mỏi dường như đã tiêu tan. Cũng bắt chân lên ngồi, nhưng lần này tâm đi du lịch rất nhiều, nó hết chuyện này tới chuyện kia. Hết sức tập trung được một khoảng thời gian, bỗng nhiên con thấy những dòng suy nghĩ nó ào ào như thác đổ… Tâm vẫn hướng về “điểm xúc chạm của gió tại mũi”, vẫn cảm giác nhẹ nhàng, rồi cơn đau vẫn ập đến như thường lệ!

 

             Dường như không còn sức lực, con buông thõng hết toàn thân, với cái tâm chấp nhận chịu chết! Vậy mà nó có chết đâu! Đau đớn không thể nào diễn tả, toàn tâm toàn ý hướng về cái đau…

 

 

             Lúc đầu thì con thấy từng sớ thịt như bị rách ra, rất khó chịu và bứt rứt, kế đến là nó chạy vòng vòng trên đùi, rồi sau đó cọng gân dưới chân giật lên, tiếp đến, nó chạy từ đùi lên thắt lưng và quay lại xuống tới chân.

 

             Nói chung rất là khủng khiếp, đã vậy, lát sau cảm giác đau nhức nó tiếp tục chạy xuống tới gót chân. Làm nóng ran lòng bàn chân, kế đến chuyển sang lạnh được một hồi, rồi nó tê cứng… tưởng như không còn cái chân này của mình nữa! Cảm giác thốn cả tim, nó giật lên, con cứ nghĩ nó banh chành gót chân. Đã đời rồi sau đó, nó chạy vào ống quyển, bứt rứt khó chịu như có con gì bò ở trong đó…!

 

             Vẫn chăm chú nhìn theo tiến trình của cái đau, bỗng dưng nó lại giật, giật liên hồi xong nó lặn. Rồi lại giật liên hồi nữa, xong nó lại lặn xuống. Được một khoảng thời gian yên lặng, tưởng đâu đã hết. Nhưng lần này nó giật lên rồi hết, giật lên rồi lại mất tiêu…

             Lúc đó trong tâm con bỗng sáng lên, không cầm lòng được bỗng thốt lên trong tâm: “Sanh rồi diệt! Sanh rồi diệt! Đến và đi, đến và đi!”. Khi đó ánh sáng phủ trùm người con, một hồi lâu thấy hơi ổn con quay về điểm xúc chạm.

 

 

             Tiếng chuông reng lên, bỏ chân ra, nhưng con vẫn ngồi thừ một đống… trống rỗng, ngồi yên một hồi như người chết lặng. Lững thững bước đi kinh hành, được một hồi con cảm thấy run người! Nếu như nói trước sự việc xảy ra như vậy con có dám đối diện không? Tâm con lúc đó hoang mang, sợ hãi: “Đi về thôi, đi về thôi! Hành thiền gì mà lúc nào cũng có nước mắt, ở trong đây khổ sở quá!”. Tâm con nó cứ thúc giục, như một kẻ cuồng loạn, dùng hết sức tập trung giữ chánh niệm… Bây giờ, mới là lúc con tỉnh táo nhất để suy nghĩ.

 

             Con cảm thấy sợ hãi với dòng tâm này, nó liên tục, liên tục thay đổi!… Sanh lên và diệt mất, sanh và diệt mất… suy nghĩ đó, rồi hết đó! Ôi! Phải chăng, tâm của con người là một tiến trình của sự sinh và diệt bất tận, không bao giờ ngừng nghỉ???

 

             Mình đang thọ nhận cái gì, chẳng qua là cái mình đã tạo. Lúc này con mới thực sự biết sợ và thấm thía “Ai ăn nấy no”“Chỉ có ta với ta, chỉ có ta là người chịu trách nhiệm với những gì ta đã làm, không ai có thể giúp gì được cho ai trong cái tâm đơn độc là của riêng mỗi chúng sanh này!”. Quả thật, không ai giúp được ta ngoài chính bản thân này. Cuồng loạn như thác đổ, rồi êm ả như dòng sông… không bao giờ ngừng nghỉ. Thấy được sự sanh lên rồi mất đi của dòng tâm, thở dài tự nói với lòng mình: “Ôi! Bản thân ta, ta còn chưa làm chủ được dòng tâm thức sinh, diệt liên tục này, làm sao ta có thể làm chủ được tâm thức của ai đây?”

 

 

             Còn ba ngày nữa là về, bắt đầu tâm nó muốn thoát khỏi cảnh sợ hãi này, thoát khỏi cái đau đớn. Nó cứ miên man, phải hết sức chánh niệm nó mới tự động lắng yên. Cảm nhận được như mình có bài thuốc gia truyền, hoặc như câu thần chú linh thiêng, dù cho tâm nó cuồng loạn hay du lịch nước nào, chỉ cần mình tập trung chánh niệm, thì tự động nó sẽ tan biến hết. Nhưng có lẽ vì nhiều ngày qua đã phải chiến đấu khá nhiều với chính mình, nên sức lực và thân thể dường như cũng hơi bị yếu dần.

 

             + Bạch Đại đức: “Sao hôm nay con thực sự thấy sợ hãi với cái đau, mỗi khi con hành thiền. Vì con sợ, nên nó muốn con đi về.”

             + Ngài cười và hỏi: “Con thấy cái khổ này lớn hơn cái khổ thế gian không?”

             + Con: “Dạ con thấy cái khổ này lớn hơn thế gian nhiều.”

 

             + Thiền Sư: Thế gian còn đau khổ gấp vô số lần so với cái khổ mà con đang chịu đựng! Nhưng cái khổ của thế gian, không chỉ là những nỗi khổ không bao giờ có điểm cùng mà còn càng ngày càng tạo thêm nhiều nghiệp mới chất chồng và mãi mãi chất chồng một cách liên hoàn bất tận nữa! Vì sao?

             – Bởi vì, mỗi một nỗi khổ chính là tâm phiền não, mà tâm phiền não là luôn được các trạng thái tâm vô minh (Tham, Sân và Si) hỗ trợ và điều phối phía sau nó! Nên hễ phiền não xuất hiện cũng chính là có tâm vô minh kèm theo sinh thêm nghiệp chướng vậy. Đó là lý do, trong thế gian càng để tâm sống liên lụy trong phiền não nhiều chừng nào, là càng vô tình tạo cho mình thêm nhiều nghiệp mới chừng đó vậy.

 

 

             Tâm bất thiện, có thể làm cho chúng sanh tạo thêm nghiệp mới. Còn cái khổ (do đau đớn từ Thiền gây ra) của con, là kết quả của những Đại thiện tâm cao thượng hợp thành như:

 

             1. Tâm tinh tấn,

             2. Tâm nhẫn nại,

             3. Tâm đức tin,

             4. Tâm từ ái,

             5. Tâm xả ly,

             6. Tâm nguyện chơn thật hợp với trí tuệ mà tạo thành.

 

             “Cái đau này là ngọn lửa “TAM MUỘI” oai hùng của các Đại thiện tâm trên, đang đốt cháy vô số phiền não, do vô minh mà con đã tích lũy trong quá khứ! Những phiền não kia một khi bị ngọn lửa “TAM MUỘI” oai hùng của những Đại thiện tâm trên hợp tác “THIÊU CHÁY” thì chắc chắn phải bị hủy diệt! Và chính con sẽ là người nhận biết hương vị an lạc, thanh tịnh nhẹ nhàng, tiêu diêu và giải thoát trong chính con sau những thời gian nỗ lực này của con!”

 

 

             Sư cho một ví dụ, chẳng hạn như con có một cái mụn ung nhọt, thỉnh thoảng thời tiết thay đổi… hoặc ăn uống gặp thức ăn… không thích hợp, là nó nổi lên, trỗi dậy gây nhức nhối, cương mủ, rò rỉ, hôi thối bốc ra, khiến con vô cùng khó chịu, khổ sở! … Con nghĩ như thế nào? Theo con, một vị thầy thuốc giỏi sẽ xử lý cái ung nhọt đó như thế nào, có nên dùng thuốc đỏ thoa bên ngoài, hầu mong cho nó hết không (!?). Hay phải động viên bệnh nhân, nên nhẫn nại chịu đau một lần, đặng mổ nặn lấy hết gốc cồi ra, thoa thuốc để ung nhọt không còn tái diễn nữa?

 

             Cũng vậy, phiền não trong tâm chúng sanh được nằm dưới dạng ngủ ngầm, có thể được ví như ung nhọt. Mỗi khi đủ nhân duyên trợ lực, thì phiền não này sẽ xuất hiện và gây cho con người không biết bao nhiêu điều trái ý nghịch lòng ngoài ý muốn vậy. Một người có trí tuệ chắc chắn họ sẽ chấp nhận chịu khó đau đớn một lần, để chữa trị ung nhọt của mình phải không?

 

 

             Và ngày hôm nay Sư sẽ dạy cho con đánh trận bằng lối đánh du kích! Trận đánh này không phải là trận đánh lén, mà là “đánh du kích chân truyền của Thiếu Lâm Tự”. Là mình phải hy sinh một vài bữa ăn, không đặt cái tâm cố tìm cảm giác của vị ngon nơi lưỡi nữa! Ăn chỉ để ăn, ăn để ta có sức khoẻ để trau dồi cái tâm được hùng cường hơn. Và trong khi ăn, mình cố gắng không chấp nơi vị ngon mà chỉ hướng tâm, đặt tâm nơi đề mục hơi thở mà thôi!

 

             Khi cái cảm thọ vừa lòng của cái lưỡi mình “không còn chấp” như thế nào! Thì cái “cảm thọ đau dưới chân sẽ được vượt qua” tương tự như thế ấy! Thức ăn này là nuôi thân tâm, cốt để hành Đạo, hầu mong thấy rõ sự thực của Pháp, nên nay tôi thực hành sự “bỏ tham chấp” vài bữa ăn này.

 

             Đánh du kích là sao? Tại sao ta gọi là đánh du kích? Chúng ta đang tu tập để xóa bỏ các cảm thọ khổ! Nhưng chúng ta lại quên rằng, chúng ta đang thực hành việc ngược lại trong các bữa ăn! Nếu chúng ta không lưu ý sự chánh niệm “cái tâm tìm kiếm hương vị” trong mọi bữa ăn này. Mọi bữa ăn tìm vị ngon cho lưỡi (cho tâm vừa lòng), hôm nay mình phải dũng mãnh từ chối vị giác một bữa ăn của mình!

 

 

             Cái lưỡi của mình là nơi tập hợp rất nhiều thần kinh cảm giác… nên sự nhạy cảm rất lớn! Sự nhạy cảm của nó khi tiếp xúc với thức ăn rất mạnh, giống như hai luồng điện âm dương của đàn ông và đàn bà, cái vị giác này rất khó diệt trừ nó lắm… chỉ cần một vài bữa ăn. Trước khi ăn, cần dành ra vài phút quán tưởng thật là sâu sắc rằng:

 

             – Những thức ăn này cung cấp chất dinh dưỡng để nuôi mạng sống cho ta…Tất cả các hành là vô thường, các cảm thọ là vô thường, nó có sự sanh rồi diệt và diệt rồi sanh nên có sự khổ não! Thọ thì khổ!

             Nhắm mắt nhai và theo dõi hơi thở một cách hết sức bình sinh!!!”

 

             Không cầm được lòng con thốt lên: “Con thán phục trí tuệ của Đạo Phật, con thán phục trí tuệ của Đại đức! Chắc hẳn rằng Ngài cũng rất khó khăn và khổ sở mới đến được trí tuệ như bây giờ!”

             – “Xin Đại đức cho con đảnh lễ Ngài ba lễ để tỏ lòng thành kính”.

 

             Cũng mắc cười, nhưng là gì đi chăng nữa, lời Ngài dạy có chết con cũng làm theo! Đau đớn như chết đi rồi sống lại bao lần, vậy mà con còn “chấp nhận thương đau để tử chiến”, giờ có miếng ăn thì thấm thía gì với con!

             Vài muỗng đầu chưa quen, nhưng tới muỗng thứ tư, thứ năm, con cảm nhận sự tập trung dường như lên cao độ. Riết rồi, đi đứng nằm ngồi, chỉ có điểm xúc chạm của gió ra – vào nơi mũi.

 

(còn nữa)

Kính mời quý đọc giả đón đọc tiếp Phần 5

Bài viết liên quan :

image