THIỀN SƯ THIỆN MINH

Pháp Danh : Varapañño

Tiến Sĩ Phật Học - Đại Học Kelaniya, Srilanka

Giảng Viên Học Viện Phật Giáo Việt Nam - TP.HCM

Phần 2 – Hồi ký: Mười Ngày Nỗ Lực Thiền Tập

image

(tiếp theo Phần 1)

 

           Đến ngày thứ hai, Ngài vẫn truyền Giới cho con và con cũng trình Pháp:

             + Bạch Đại đức: “Con vẫn hành thiền siêng năng, thấy trong tâm rất an vui nhưng ngồi đến gần một giờ là cảm thấy đau và hơi khó chịu nên con đã chuyển đổi tư thế ngồi!”

             + Đại đức dạy: “Con cứ từ từ, đừng ép thân, tâm quá! Giống như một chiếc xe khi vừa nổ máy, rồi mới bắt đầu chạy từ từ được một khoảng, thì ta mới chạy nhanh. Chúng ta cũng vậy, lúc đầu cứ thong thả mà buộc tâm vào điểm xúc chạm (nơi gió ra – vào tiếp xúc với vùng dưới mũi) cho quen khoảng hai ngày, đến ngày thứ ba mới bắt đầu nỗ lực hết sức mình!”.

             + Con: Dạ!

 

             Nghe lời dạy dỗ của Ngài, con vẫn tiếp tục đến thời thiền buổi trưa… Ôi chu choa! Sao tâm con tán loạn, con không thể nào dừng lại được! Mặc dù con đã cố hết sức chánh niệm, giữ tâm nơi điểm xúc chạm của gió ra vào. Thế là suốt thời thiền đó, con đã phải chịu đau khổ biết bao với cái tâm loạn động.

 

 

             Chiều hôm đó con trình lên Đại đức:

             + Bạch Ngài: “Con đã cố gắng giữ cho cái tâm không loạn mà sao nó cứ loạn um sùm lên. Con càng cố giữ không cho tâm chạy mà sao tâm càng nổi sóng ba đào…!”

             + Ngài quở: “Sao kỳ vậy? Người đã có pháp Hỷ rồi, mà bị loạn tâm lại không biết cách giải quyết?”

 

             Câu hỏi của Ngài như đánh thẳng vào tâm con, làm con giật mình và con cũng hỏi ngược lại chính bản thân là vì sao (?!)

 

             + Ngài dạy: “Khi tâm bị loạn hoặc là nó đi du lịch đâu đó, thì chỉ cần cớ nó một cái, nhắc nhở hai lần: ‘Ah! Vọng niệm àh! Vọng niệm àh!'”

 

              “Tại sao là vọng niệm mà không phải là vọng tưởng?” Vì nhắc nhở vọng niệm để chính ta nhớ quay về chánh niệm nơi điểm xúc chạm. “Càng cố quên thì càng nhớ!”. Bởi vì càng muốn “đuổi cái vọng đi thì cái vọng càng lẩn quẩn!” Cho nên không được xua đuổi nó mà chỉ cần cớ một cái hay nhận biết nó: “Vọng niệm àh! Vọng niệm àh!”Rồi quay về điểm xúc chạm  là tự động vọng niệm sẽ tan biến!

             + Con: “Dạ con xin vâng!”

 

             Vậy là, y theo lời Đại đức chỉ dạy, an vui trong bể thiền và mỗi khi vọng niệm vừa khởi lên, con cớ liền hai cái “Vọng niệm àh! Vọng niệm àh!” rồi quay trở lại an trú trong bể thiền. Xả thiền con đi kinh hành, mỉm cười với an vui và hạnh phúc khi cảm nhận được phương pháp của Ngài quá vi diệu!

 

 

             Hai ngày đã trôi qua, sáng ngày thứ ba con vẫn được thọ Giới và trình với Đại đức:

 

             + Thưa Đại đức: “Con đã hành theo đúng lời Ngài dạy mỗi lần vọng niệm là con cớ hai lần, tự động không còn vọng niệm nữa”.

             + Ngài dạy: “Hôm nay là ngày thứ ba, bắt đầu hạ thủ công phu được rồi! Bây giờ con phải phát nguyện trong thời gian bao lâu con sẽ giữ người ngồi bất động, không cho nhúc nhích dù là cái động may máy nhỏ, hãy nguyện với lời nguyện chân thật.”

             + Con: “Dạ, xin cho con đảnh lễ Người ba lễ!”

             Thế là cuộc hành trình bắt đầu từ đây! Như mọi thời thiền trước, con cứ hành theo những gì con biết. Nhưng lần này vì lời phát nguyện chân thật, con đã phải giữ cho toàn thân không hề nhúc nhích. Nghe thì đơn giản, nhưng khi thực hành không dễ chút nào!

 

             Con mắt tuy đã nhắm, nhưng nó vẫn lao theo cảnh sắc bên trong. Phải thực sự hết sức tập trung mới giữ được trạng thái không nhúc nhích. Được khoảng một hồi, con thấy toàn thân mình như gom lại thành một khối cứng và lúc đó trạng thái an vui “hỉ lạc” đã phủ đầy người con! Cảm giác con cũng không biết diễn tả như thế nào, người thì gom nhỏ và cứng lại, nhưng lại giống như cái bong bóng đang được bơm hơi vào.

 

 

             Cảm nhận được hiện tượng lạ của thân, con lập tức quay về điểm xúc chạm. Và lúc đó con vỡ oà ra… thì ra hai từ “Chánh niệm chính là thế này đây! Nhưng con không vội phân tích và cũng không phán xét, con vẫn mãi tập trung trên điểm xúc chạm, mà tất cả thường hay gọi đó là “Chánh niệm”.

 

             Đoán chừng thời gian và con tự tác ý phát nguyện thêm ba mươi phút ngồi “không nhúc nhích”. Vẫn giữ tâm nơi điểm xúc chạm của hơi thở miên mật, lúc đó toàn thân càng căng cứng và ánh sáng lúc đó càng sáng rõ hơn. Cũng được thời gian khá lâu thì dần dần cảm giác đau nơi chân và cảm giác bứt rứt khó chịu nổi dậy nơi tâm. Cơn đau ngày càng mạnh, vì đã “phát nguyện chân thật” rồi, nên dù đau hay khó chịu con cũng phải nỗ lực kham nhẫn!

 

             Như những lần trước, không hề phát nguyện, thì con có thể thay đổi tư thế, chân hoặc tay hay nghiêng mình hoặc xoay lưng, ưỡn người để tìm tư thế nào… cho dễ chịu hơn! Nhưng lần này con phải tự trấn an mình: “Lần đầu mình phải đối diện với cái đau như thế này, nên phải cố gắng… cố lên không được thua với chính mình!”

 

             Rất khó chịu, còn cơn đau thì càng trỗi dậy càng lúc càng nhiều, làm cho con đôi khi quên đi cảm giác của điểm xúc chạm của gió tại mũi! Vì không muốn thua bản thân nên con đã cố gắng kham nhẫn cơn đau, chuông báo thức reo lên, mừng quá con xả ra liền… ngồi xuýt xoa một hồi… Ôi! Đau quá!.. Đau quá!…

 

 

             Đứng dậy đi kinh hành, nhớ lại những gì xảy ra trong thời ngồi thiền vừa qua, bỗng thấy tâm mình sáng rỡ, khi phát hiện cái sai của mình trong bao năm qua! Thực ra muốn có được sự miên mật, hay mọi người thường gọi là sự Chánh niệm thì chúng ta nên thu thúc lục căn, nói chung là tất cả tâm ý chỉ đặt ngay nơi điểm xúc chạm của gió ra vào tại vùng mũi.

 

             Đến thời thiền sau, con cảm giác như mình có thêm kinh nghiệm, đặt tâm nơi điểm xúc chạm, giữ yên lặng hết toàn thân. Một cảm giác rất nhẹ nhàng và thoải mái, như một cái bong bóng được thổi vào, thấy thân tâm đã ổn định, con phát nguyện giữ nguyên tư thế ngồi một cách bất động hết thời thiền… Nhưng về sau, bắt đầu khó chịu từ từ sinh khởi…!

 

             Cảm giác bứt rứt khó chịu, cơn đau thì ngày càng tăng. Nỗi đau như ai xé thịt của mình, từng giờ, từng phút trôi qua thì cái đau trên đùi càng mãnh liệt trên từng khoảng khắc… Vẫn cắn răng chịu và vẫn cố tập trung vào điểm xúc chạm, hơi thở hổn hển nhưng vẫn để tâm nơi điểm xúc chạm của gió ra vào…. Càng đau thì sự chú tâm càng mạnh, khi ấy sự sáng trong tâm lại càng rõ.

 

 

             Nhưng cơn đau thì không chịu lùi bước, càng lúc lại càng dữ dội, cảm giác như thịt mình bị xé ra rất rát và khó chịu… Đau, đau lắm!… Nhưng vẫn không xả chân ra. Gồng mình, cắn răng và tự nói với chính mình: “Không được thua, mình phải tự chiến thắng chính mình. Ngài Đại đức đã hết lòng dạy dỗ, mình không được phụ lòng. Ba mình đã thương yêu mình, mình không được phụ lòng Người.

 

             Với những suy nghĩ đó, cũng chính là tiếp thêm động lực, giúp con gia tăng chánh niệm thêm từng giây, từng phút để vượt qua cái cảm thọ đau đớn, tê tái của phiền não trong tấm thân này! Từng chập, từng khắc thời gian nặng nề trôi qua, sao mà lâu ơi là lâu… Đau lắm, không biết phải làm sao, cố gồng mình chịu trận! Thế rồi, chuông báo giờ reo lên!… (Ah, anh bạn đồng minh đã tới, nhưng lúc đó dường như tôi vừa mừng quá, mà cũng có lẽ vừa trách móc anh, sao lại đến chậm chạp thế này, để tôi phải chịu đựng muôn phần đau đớn…?! )

 

             Tiếng chuông reo, như là một nhân chứng duy nhất, thông cảm được nỗi lòng và sự kham nhẫn chịu đựng các cảm thọ một cách thê thảm… đến cùng để “bảo vệ lời nguyện chơn thật” của con! Như đang đau buồn được có người an ủi, như lửa đang cháy được đổ thêm dầu, thế là con bật khóc oà theo nhịp điệu của tiếng chuông reo, ôm chân bàn thờ Đức Bổn Sư con khóc tức tưởi, như chưa bao giờ được khóc, vừa khóc vừa nói: “Con đã thắng rồi, con đã thắng với chính con!”

 

 

             Đến chiều, trình lên Ngài Thiền sư, con chỉ biết nói là đau lắm và đã khóc vì cái đau đó! Thương cho Ngài lo lắng, e rằng con sẽ sợ hãi cái cảm giác đau giả tạo đó mà bỏ cuộc! Nên Ngài từ bi giảng giải cho con những lời Pháp Bảo về những lợi ích lớn lao do sự kham nhẫn đem lại:

               + Thiền sư: Đức Phật dạy sự nhẫn nại sẽ đốt cháy được phiền não!”.

             Người Quốc giáo Miến Điện có câu tục ngữ rằng: “Người có sự nhẫn nại lớn sẽ đạt đến hạnh phúc cao thượng Niết Bàn v.v…”

 

             Sự động viên và những lời Pháp hữu ích của Ngài Đại đức là một phương linh dược, là động lực vô hình đã thúc đẩy làm gia tăng sức mạnh thêm cho tinh thần con. Cứ thế mỗi khi tới giờ hành thiền là con ứng dụng Pháp kham nhẫn, để rồi đón nhận các cảm thọ đến với con như là một sự mặc nhiên như nó đang là.

 

 

             Cho đến vài thời hành thiền sau, có lẽ là do sự hành thiền liên tục của con và hầu như mọi thời ngồi thiền, thời nào cũng phải đối diện, chấp nhận rồi đón nhận các cảm thọ vừa lòng có, không vừa lòng nhiều hơn, càng nguyện dài thời gian, cái đau càng gia tăng hơn, nên dường như con đã không còn sức lực cương mãnh như lúc đầu để chịu đựng được nữa! Chưa hết đâu, các cơn đau như ai đó xé da, cắt thịt mình, đã vậy sợi dây gân dưới chân, lâu lâu giật lên làm cho con tê dại và càng não lòng thêm!

 

             Điều hết sức vi diệu là, dù cho cơn đau có giằng xé như thế nào, nhưng ánh sáng vẫn bao trùm lấy con! Ánh sáng ấy càng lúc càng rõ và cơn đau càng lúc càng hết sức khốc liệt, con dồn hết khả năng mà con còn có thể, để đón nhận nó và chấp nhận nó… Nhưng, như có lời động viên của một người bạn thân vốn nhu nhược xấu ác, bất tài vô tướng…  trong tiền kiếp xa xôi hiện về, trong ký ức nó thúc giục con hãy xả thiền! Hãy xả thiền!… Có lẽ con đã bị người bạn xưa kia chinh phục! Và không chịu đựng được nữa rồi, phải xả thiền thôi! Xả thiền thôi! Thế là… con đành phải thay đổi tư thế!!!

 

             Vì “lời phát nguyện chơn thật” như một lời hứa cao quý chân thành, xuất phát tự đáy lòng con đã bị phá vỡ! Trước cảm thọ đau nghiệt ngã của xác thân… chỉ còn mười lăm phút nữa là hết thời thiền, là trọn vẹn “lời nguyện chơn thật” của con!… Vậy mà con đã gục ngã, chấp nhận đầu hàng với cảm giác khổ đau tận cùng… là thuộc hạ của vị Chúa tể loài phiền não kia!

 

             Vâng, khi con vừa thay đổi tư thế, để tìm cảm giác dễ chịu, hài lòng hơn. Thì điều gì đã xảy ra với con?? Ôi! Như một sự trừng phạt đối với kẻ bất lực, yếu hèn không dám hy sinh thân mạng, để giữ gìn “lời nguyện chân thật cao thượng” một khi đã thốt nên lời trước uy linh Đấng Cha Lành của muôn loài! Lập tức, một luồng khói đen rất nhỏ từ từ lớn dần và bao trùm lấy thân con. Một không gian mới tức thời sáng như ban ngày, giờ đây chỉ còn là một màu đen, tối tăm dày đặc phủ kín. Tâm con bỗng chùng xuống, hổ thẹn và biết mình… đã phạm phải sai lầm với lời nguyện rồi!?

(còn nữa)

Kính mời quý đọc giả đón đọc tiếp Phần 3

Bài viết liên quan :

image