THIỀN SƯ THIỆN MINH

Pháp Danh : Varapañño

Tiến Sĩ Phật Học - Đại Học Kelaniya, Srilanka

Giảng Viên Học Viện Phật Giáo Việt Nam - TP.HCM

Phần 1 – Hồi ký: Mười Ngày Nỗ Lực Thiền Tập

image

Họ và tên: Trương Thị Cẩm Thường
Năm sinh: 1978
Pháp danh: Thanh Nhiên

Kính chào quý bạn hiền, quý vị thiện hữu thân mến!

Phần I

 

          C on viết bài này với tâm thành xin được chia sẻ chút ít trải nghiệm hữu hạn qua quá trình nỗ lực tu tập Thiền định Anapana Sati, mong ước sẽ có được cơ hội góp phần công đức nhỏ bé của mình đến quý vị – Là những thiện hữu trên con đường tầm cầu Đạo pháp của Đấng Cha Lành Thế Tôn.

             Sự chia sẻ dưới đây nếu có ngôn từ nào chưa hợp lẽ, kính mong quý bậc thức giả, quý bạn hiền hoan hỷ góp ý chỉ dạy cho, để cho con được dịp mở mang thêm phần kiến thức. Xin chân thành tri ân đến quý vị!

 

             Với cuộc sống đầy lăng xăng bận rộn, nhưng hằng ngày con vẫn dành cho mình một thời gian dù ít để hành thiền. Thiền cũng giống như món ăn cao quý bổ dưỡng tinh thần hằng ngày của con, không ăn không được!

 

             Không thiền, con không chính là con nữa! Thời gian cứ trôi qua nào là việc làm, việc gia đình, con cái cứ thế mà cuốn trôi con, làm cho con thực sự thấy bất an và bứt rứt trong tâm hồn. Do thấy được sự bất an trong tâm, nên con mới trình đến Ngài Thiền sư. Lúc ấy Ngài đang ở tại nước Myanmar. Xin phép Ngài có thể dạy con qua đường vô tuyến điện thoại!

 

             Ngài là một Bác sĩ, là nhà Khoa học, vừa là một Tiến sĩ Phật học hay là nhà Thần học về lĩnh vực tâm linh! Và điều quan trọng hơn, Người là Thầy của những vị Thầy! Người đầy lòng từ bi, yêu thương và sẵn sàng kham nhẫn từ bỏ sức lực, thời gian của mình mà dạy dỗ cho bất kỳ ai có tâm muốn đến con đường Thiền định, con đường của trí tuệ và sự giác ngộ.

 

             Con chỉ là một người bình thường, không giàu sang, không giỏi như bao người khác!… Nhưng con chỉ có cái tâm chân thật, cái tâm muốn thoát ra khỏi sự đau khổ của cuộc đời này!… Không muốn oán hận hay sân giận bất kỳ ai!… Con muốn có trí tuệ để ‘biết’ cách yêu thương mọi người, muốn có đủ sức để kham nhẫn tất cả mọi việc khổ đau, phiền não của thế gian lắm bụi trần! Mà ở gia đình thì không thể nào đáp ứng được những cái muốn của con… thế là con đã quyết định phiêu lưu một chuyến!

 

 

             Do thấy được sự bất an trong tâm mình, nên con mới trình lên Ngài ý định của con:

             + Bạch Đại đức: “Con thấy rằng, dù con ở nhà hành thiền cũng không được chuyên tâm lắm! Nên con muốn… ở một mình để con chuyên tâm hơn! Kính mong Ngài cho con lời khuyên!”

             + Thiền sư: “Quá tốt! Hãy nhanh chóng làm ngay! Nếu không, cái tâm huyết này nguội lạnh, hãy bỏ tất cả để hành thiền!”

 

             Nghe thế lòng con đầy hoan hỷ và cảm thấy xúc động trong tâm, vì con chỉ là một người bình thường mà chỉ mới biết Ngài qua hai khoá Thiền vừa qua. Con cảm nhận được sự từ bi của Ngài. Nén cơn xúc động và con nói chậm rãi:

             – Bạch Đại đức, con cám ơn Ngài, con mong đến ngày đó Ngài dạy dỗ con!

 

 

             Thế là con đã nuôi một ước mơ, một hy vọng để chuẩn bị lên đường! Một ý định cứ ngỡ như là một giấc mơ (thiết nghĩ giấc mơ thì không bao giờ thực hiện được)! Đã vậy, mà khả năng của con thì cũng giới hạn, chứ đâu được bao nhiêu người chỉ cần suy nghĩ thôi thì đã làm được rồi! 

             Lúc đó tuy con chưa có gì trong tay, nhưng tâm ý muốn đi hành thiền quá mãnh liệt, làm cho con không kịp nhìn xung quanh đang cần gì, thiếu gì (?)… mới có thể đi được mười ngày…

 

             Nhưng khi trình lên Đại đức, chẳng những Ngài không phản đối, mà còn rất là hoan hỷ làm cho con như phất cờ trong tâm. Vì sợ cái tâm mãnh liệt này sẽ nguội dần theo thời gian, nên con đã cố gắng sắp xếp mọi việc để được thực hiện giấc mơ của mình!
              Rồi ngày ấy cũng đến, cái ngày mà con hằng mơ ước! Cái ngày mà con có thể quăng cục đá sau lưng xuống, mà an tâm thực hiện giấc mơ trong mười ngày đem hết tâm sức ra để hành thiền. Con vô cùng cảm kích và ghi nhận thâm ân của Thiền sư- Bậc Thầy tôn kính, đã bi mẫn chỉ dạy cho con trong suốt muời ngày.

 

             Cuộc hành trình tu tập của con được bắt đầu vào ngày mùng 9 tháng 11 năm 2016. Loay hoay với việc dọn dẹp, đến chiều con mới gọi cho Thiền sư:

             + Bạch Ngài: “Giờ con có thể bắt đầu tu tập, kính mong Ngài hoan hỷ dạy bảo con!”

             + Thiền sư: “Con cứ từ từ hãy đề ba, cho tâm quen dần dần, rồi sau đó Sư sẽ cho con nỗ lực hết sức mà khả năng con có thể! Và con phải hành thiền Rải Tâm Từ Ái đến cho Chư Thiên và tất cả chúng sanh xung quanh nơi đó, để xin phép họ cho con được hành Đạo nơi này được bình yên.”

 

             Như có một luồng gió chạy dọc sống lưng… (con cười). Bài Pháp đầu tiên trong mười ngày mà con có, chính là bài Rải Tâm Từ Ái. Ngài Thiền sư đã hướng dẫn cho con, đọc bài kinh Ân Đức Phật, Ân Đức Pháp, Ân Đức Tăng. Xong bảo con đọc bài kinh Rải Tâm Từ Ái và cuối cùng là thực hành phương pháp Rải Tâm Từ Ái đến chúng sanh.

 

             Thấy được sự nhiệt huyết của một vị Thầy trong thế gian, chính tâm từ bi và trí tuệ của Người đã soi sáng cho con, con tự nhủ phải biết tự mình nỗ lực để không phụ lòng Người.

 

             Đến ba giờ rưỡi sáng hôm sau, chuông đồng hồ báo thức reo lên, để chuẩn bị cho thời ngồi thiền đầu tiên của ngày thứ nhất. Cảm giác an vui, thanh thoát nơi tâm, cứ thế mà suốt thời thiền một giờ ba mươi phút nhẹ nhàng trôi qua…

             Bảy giờ ba mươi phút đã đến, đó là giờ mà con chờ đợi và thật nhiều mừng vui! Vì được Ngài Đại đức ban Giới pháp (Thập giới) cho con. Và bài Pháp thứ hai chính là “Quân bình thân tâm”.

 

             Ngài dạy: Hễ ngồi thiền một giờ ba mươi phút, thì phải kinh hành một giờ để giữ cho tâm không bị hôn trầm, dã dượi, lười biếng và tiêu cực… Định và Tấn phải quân bình!! Cũng như ngồi (Định) nhiều quá mà không đi thì sẽ sanh hôn trầm, mà đi (Tấn) nhiều quá không quân bình, thì sẽ dẫn đến sự phóng tâm, tán loạn tâm…..!”

 

 

             Với lòng bi mẫn của Ngài, nên Ngài đã không an tâm mà bỏ rơi con một mình. Ngài thương con như một đứa con, vừa mới biết đi chập chững… không dìu dắt thì sẽ té liền! Do vậy, đến sáu giờ chiều là Ngài điện thoại sách tấn con… Vì con mà Đại đức đã phải tốn rất nhiều thời gian và bỏ lỡ nhiều công việc. Cảm thấy áy náy và vô cùng ân hận, nên con đã quyết định siêng năng và sẽ nỗ lực hết sức mình, để không phụ lòng dạy dỗ của Ngài.

 

 

             Con cứ nỗ lực tinh tấn đúng giờ, mà con đã tự đưa ra cho mình:

             1. Từ bốn giờ sáng bắt đầu cho việc ngồi thiền và đi kinh hành cho đến sáu giờ ba mươi là ăn sáng, và bảy giờ ba mươi là thọ Giới với Ngài qua điện thoại, đến mười giờ ba mươi là ngồi thiền và nghỉ ngơi.

             2. Một giờ ba mươi là bắt đầu tiếp cho việc ngồi thiền và đi kinh hành buổi chiều.

             3. Đến năm giờ ba mươi là giờ tắm, giặt giũ…

             4. Đến sáu giờ ba mươi chiều lại vào ngồi thiền và kinh hành…

             5. Đến chín giờ có khi đến mười giờ đêm mới cho phép ngủ nghỉ.

 

             Với tấm lòng của Ngài Thiền sư, như người Cha thương yêu, hy sinh thời gian quý báu mà dìu dắt đứa con còn ngây ngô, thích chơi đùa mà giờ đòi học làm người lớn! Đòi trưởng thành!… Đó là động lực để con tự thấy, biết trách nhiệm của mình. Con cứ tập thiền theo những gì con biết và con cũng thấy được an vui trong tâm mình.

    (còn nữa)

Kính mời quý đọc giả đón đọc tiếp Phần 2

         

Bài viết liên quan :

image