THIỀN SƯ THIỆN MINH

Pháp Danh : Varapañño

Tiến Sĩ Phật Học - Đại Học Kelaniya, Srilanka

Giảng Viên Học Viện Phật Giáo Việt Nam - TP.HCM

P4 – Ôi! Hạnh Phúc Thay! Ân Đức Araham Uy Linh Tối Thượng Khai Sáng Đời Con!

image

 

(tiếp theo Phần 3)

 

           * Ngày thứ 5:

           Thời thiền lúc 4h sáng: Con phát nguyện 2 giờ, nhưng lòng con thầm nghĩ 2 giờ 30 phút. Cảm thọ đau nhức xương lại xuất hiện, mức độ đau khoảng bằng ¾ mức độ đau đợt đầu. Con thường luân phiên mong ngóng Ngài gõ chuông:

          “Sao lâu quá, có khi nào Ngài hay nói ráng thêm 1 phút nữa thôi sẽ thy điu tuyệt diệu, mà hôm nay là hết khóa thin ri, nên Ngài c ý cài thêm thời gian không? Hay đng h bị hư, hết pin chăng? Đau quá Sư ơi! Sư ơi gõ chuông cho con x thin!” .

           “À, mình đang mong ngóng Ngài gõ chuông xả thiền?! Mong cầu à, mong cầu à…  Arahan- arahan- arahan… Arahan- arahan- arahan…”

 

           Hồi sau đó, thân con cứng lại, yên lặng hơn, an trú trong dòng arahan, nghe tiếng Sư đánh chuông 2 giờ. Chớ vội! Con thận trọng tự nhắc mình! Rồi con từ từ mở mắt ra, nhưng thân con không hề nhúc nhích. Nhìn thấy Thiền Sư ngồi đó, còn vài 3 – 4 vị hành giả cũng đang tiếp tục ngồi thiền. Thân con vẫn đông cứng, con nhắm mắt lại thiền tiếp.

           Các cảm thọ đau, mỏi…  sanh rồi diệt, mong cầu hết đau thì lại càng đau nhiều hơn! Các cơn đau tự đến tự đi ngoài sự kiểm soát của con! Con kinh cảm và thấu  hiểu hơn lời phật dạy về “VÔ THƯỜNG – KHỔ – VÔ NGÔ. Con quằn quại, những khi đang tự mình trải nghiệm, tắm gội một cách xác thực trên thân tâm này, con thêm liễu ngộ Ân Đức  Phật là như thế nào???

 

           Ngài đã vượt qua bao nhiêu gian khổ, quyết tìm con đường giác ngộ để soi cứu chúng sanh, con biết ơn Ân Đức  vô lượng, vô biên của Ngài và nghẹn ngào khóc nấc!

           Đau chân, con cảm tưởng con bố thí luôn phần chi này rồi! Thì lúc đó đau đến nỗi như thắt xiết ngực con, con cảm tưởng như nghẹn “ỨA!” rồi tắt thở!

 

 

           Như người chết bất đắc kỳ tử vậy, “ỨA!”- CHẾT! Con bỗng nhớ đến bài pháp về 3 bậc bố thí, hạnh bố thí là 1 trong 10 hạnh Bồ Tát Đạo, mà con nguyện thực hành theo!

           Mà b thí bậc thp là b thí vật cht thì con đã đang thực tập ri, còn b thí bậc trung là b thí một phn thân th thì con cũng như vừa b thí luôn cái chân ca mình luôn ri! Bt giác con nhận ra, rằng con đang được thực hành b thí bâc thượng, là b thí (cúng dường) luôn c mạng sng ca mình cho Tam Bo trong khóa thin này! Nghĩ đến đó con vừa hân hoan, vừa kinh cm, tâm con trào dâng lên cơn xúc động ri khóc nc!!! 

 

             Ôi! Mình ch mới 1 kiếp được thực hành b thí thân này, mà đớn đau kh như vậy, y vậy mà Đức Phật đã b thí mạng sng ca Ngài trong vô lượng kiếp, đến ni xương Ngài cht thành núi, nhiu núi lận chứ không ch một ngọn núi thôi đâu! Con kinh cảm, kính thương Ngài xiết bao, với vô lượng từ bi hỷ xả! Con Kính đảnh lễ Ngài! Con lại khóc nấc từng cơn!

           Rồi tự xả thiền, 2 giờ 30 phút trôi qua đúng như tâm nguyện trong lòng con khi bắt đầu vào ngồi thiền!

 

           Ô hay! Con không còn cảm giác gì của răng đau mọc nữa! Chỉ còn lợn cợn của phần da lợi bị nứt ra thôi, chứ không hề có cảm giác gì nữa.  Con ăn sáng, há miệng cũng bình thường như không bị gì, thật tuyệt vời!  Nhưng đến giờ vào toạ thiền lại rồi, con không kịp đi kinh hành nữa!

 

 

           * Thời thin thứ nhì – 8h sáng: Thời thiền cuối cùng của khoá:

            Dù Thiền Sư có nhắc nhở nỗ lực thêm những giây phút cuối, nhưng con thấy vì không đi kinh hành sau khi ngồi thời trước, không có sự quân bình Tấn và Định nên con thấy con mệt và yếu sức hơn, nên con chỉ phát nguyện ngồi 1 giờ 30 phút  phút:

          “Thin giúp phát trin 3 năng lực Tâm – Thân – Trí, do lời chân thật này, nguyện cho con an trú trong dòng niệm Ân Đức Arahan thiêng liêng cao thượng ca Ngài đúng 1 giờ 30 phút  ri x thin!”. Lặp lại lời nguyện 3 lần trong tâm, đảnh lễ Phật rồi con ngồi thiền.

 

           Bị ngồi ngay dưới máy lạnh của hội trường, lạnh phà trực tiếp xuống đầu. Cảm giác tê hết hai chân, lạnh ngắt. Nhưng con cứ lơ đi, duy trì liên tục dòng arahan, chánh niệm giữ Lưng – Cổ thẳng, mắt nhắm nhẹ tự nhiên, không nhíu không gồng.

           Tê quá, càng lúc càng tê khủng khiếp! Con cứ lơ đi, quyết không nhúc nhích, “ARAHAN- ARAHAN-ARAHAN- ARAHAN- ARAHAN-ARAHAN…”.  Bất giác, hai tay con đang ngửa đặt trên 2 đầu gối thì bắt đầu run run run, lắc lắc lắc, chà xác chà xác lên và di chuyển khắp hai đùi, như thể nó đang  mát-xa cho bớt tê kia vậy. Con nhận ra: Khi  phin não đến, mình không cn làm gì c, tự nó sinh ra thì theo tự nhiên sẽ tự có cách đ nó diệt, mình cứ ngi yên đó không cn phi làm gì c!”.

 

           Rồi lạnh cũng vậy, cơ thể con tự rung lắc, lắc cũng mạnh. Rồi hai bàn tay con tự nhấc lên cao khỏi đùi, bắp tay tạo vuông góc với cẳng tay, hai bàn tay ngửa đơ như vậy, nhẹ nhàng, không có cảm giác.

          Cứ vậy khoảng 5-10 phút mà cũng không thay đổi tư thế, con thấy thân con tan rã ra, không còn thân này nữa, như khoảng không ở giữa thân con vậy, chỉ còn cảm giác nặng biết là đang ngồi dưới đất thôi!

 

 

           Rồi sau đó người con lắc lơ nhẹ, như có đám mây bay là là xuống nâng hai bàn tay, êm ái nhẹ nhàng đặt lại lên hai đầu gối con. Ri từ hướng phía chánh điện Đức Phật phía trên cao y, con thy một di đường trng như là ánh hào quang ca Ngài ta xung v phía con, như một di ánh sáng đ con theo đó đến với Ngài.      

          Ri con thy mình như đang ngi hp thụ năng lượng ca vũ trụ truyn cho vậy, năng lượng y ta xung người con. Lạnh không nh hưng gì con nữa! 1 giờ 30 phút, theo tín hiệu, con xả thiền.

 

          * Kinh hành:

           Dòng – arahan- arahan- arahan liên tục và như có năng lượng siêu nhiên trong mình, con thấy con đi kinh hành đều mà nhanh thoăn thoắt, dù không cố ý đi nhanh nhưng cứ như con đang lướt như gió vậy!

          Dù đang đi, nhưng ánh sáng thường hay chói sáng làm con đứng khựng lại! Khi đứng nhập thin như vậy, con nhớ lời Sư dặn nên tác ý nhìn vào tim, thì con thy ánh sáng y như chìa khóa, đưa vào chiếc rương kho báu trong tim con vậy, chìa khóa y vặn m, np rương hé m, chiếu chiếu ánh sáng lên chói lòa, chói lòa. Con cm tưng khi y người con nhẹ nhàng, như có th đi trên mặt nước bin, lướt qua mặt h kia vậy.

 

(Kính mời quý đọc giả đón đọc tiếp Phần 5)

Bài viết liên quan :

image