THIỀN SƯ THIỆN MINH

Pháp Danh : Varapañño

Tiến Sĩ Phật Học - Đại Học Kelaniya, Srilanka

Giảng Viên Học Viện Phật Giáo Việt Nam - TP.HCM

30 Phút Chuyển Hóa Cuộc Đời Con!

image

Thiền sinh: Trương Thị Thái Thanh
Pháp danh: Chơn Huệ Thuận

Bài thu hoạch – Chia sẻ đến quý bạn hiền và những hành giả tương lai!

“30 phút chuyển hóa cuộc đời con!”

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! 

(ARAHAN – Đức Phật trọn lành!)

  Con kính bạch Ân sư!

 

           C on cúi đầu xin Sư cho con mượn trang bút, để nói lên tất cả mọi điều trong tâm con. Vì con không thể nào đứng trước bạch Sư, mà con kiềm được cảm xúc của con!

 

             Con xin niệm Ân Đức Phật vạn lần để tạ ơn, vì uy linh Ngài đã ban phước cho con được gặp Sư đây!

             Sư như là một vị Phật, đã xuất hiện cứu chúng sanh và giúp cho chúng sanh am hiểu thêm về Ân đức Phật. Trong đó có con, là người đang rơi xuống tận cùng của vực sâu, hố thẳm!

             Sư đã xuất hiện kịp thời và đúng lúc! Giúp cho con thức tỉnh, nương theo con đường quý báu, để leo lên khỏi vực sâu hố thẳm đó!

 

 

             Một con đường, mà con thiết nghĩ không những chỉ vô cùng cần thiết dành riêng cho những ai lâm vào tình trạng BẾ TẮC, SẦU MUỘN, CÙNG ĐƯỜNG NHƯ CON! Mà còn là phương linh diệu dược vô cùng quý báu cho tất cả những ai trên thế gian này thật sự có lòng tha thiết tăng trưởng được nguồn an vui, hạnh phúc vô tận, vô biên nơi tự tâm… cũng như phát sinh đức tin trong sáng vô bờ bến nơi uy linh Đức Phật– Đấng Cha Lành cứu vớt muôn loài!

             Con tiếc lắm! Vì con không được gặp Sư sớm hơn! Con xin đội ơn Sư vì 20 ngày qua Sư đã chỉ dạy và nhờ đó con được am hiểu thêm về ơn đức hy sinh vô lượng, vô biên của Đức Phật. Từ khi Ngài còn hành Bồ Tát đạo, đã phát đại nguyện trôi lăn trong sanh tử luân hồi, để cứu độ chúng sanh bớt khổ đau.

 

             Qua đó, cho chúng con hiểu biết thêm được ơn của Đức Phật là cao thượng và thậm thâm vi diệu dường nào đối với chúng sanh!!! Trong thời khắc nào, chỉ cần con niệm tưởng đến Đức Phật và nghĩ đến những câu chuyện Sư giảng về Ân đức cao thượng của Ngài, là tận lòng con dâng trào những cảm xúc thiêng liêng mà con không thể nào kiềm nén lại được!!!

 

 

             Thật ra, từ lâu đến giờ con chẳng biết, chẳng hiểu gì về Thiền cả! Sau khi được gặp Sư và nghe Sư giảng… là con mới biết Thiền về niệm Ân đức Phật là như thế nào?

 

             Theo như điều Sư dạy, khi ngồi vào là cần quán tưởng 3 phần:

             + Thứ nhất (nghĩ đến Nhân tốt trước khi Ngài thành Phật): Con tưởng đến công hạnh hy sinh trong những tiền kiếp của Ngài khi chưa thành Phật, ví dụ như tích Đức Bồ Tát bị chặt đứt cả hai tay và hai chân…. (thời Ngài tu tập Pháp nhẫn nại).

 

             + Thứ nhì (nghĩ đến Quả tốt khi Ngài thành Phật): Con tưởng nhớ đến khi Ngài đắc quả Phật dưới cội cây Bồ Đề. Ngài chứng đắc được Thánh quả tuệ (ARAHAN– Đức Phật trọn lành):

  • Là tuệ giác dập tắt mọi phiền não, không còn sanh tử luân hồi nữa.
  • Xứng đáng cho Trời, Người cung kính cúng dường.

 

             + Thứ ba (nghĩ đến Quả tốt thứ hai sau khi Ngài thành Phật): Sau khi thành Phật, với tâm đại bi Ngài đã cứu độ vô lượng chúng sanh, Trời, Người chứng đắc Đạo quả giải thoát, bỏ mê về ngộ, bỏ khổ về vui, xa lìa nghiệp chướng…

 

             Một điều, do Sư hỏi nên con xin trình với Sư:

             Thời thiền đầu tiên khi con ngồi, Sư dạy con là nhiếp tâm niệm tưởng Ân đức Phật, toàn thân không nên nhúc nhích, ngồi yên lặng, không nên xao lãng tâm trí ra ngoài tâm niệm đến Ngài và đặc biệt không nên tự tiện thay đổi tư thế chân, tay trong khi niệm. Đem hết lòng tin tưởng một cách tuyệt đối, thành kính niệm tưởng tri ân đến Ngài! Và con đã làm theo lời Sư dặn!

 

             Con ngồi và niệm tưởng Ân đức Arahan của Ngài: “Arahan Đức Phật trọn lành; Arahan Đức Phật trọn lành; Arahan Đức Phật trọn lành…”.

             Nhưng thưa Sư! Đến khoảng giây phút 15 đến phút thứ 30… chân con bắt đầu sinh lên những cảm giác mỏi, tê, có lúc thật là đau, đau đến mức thiếu điều con không muốn hành nữa, con muốn bỏ cuộc rồi! Nhưng vào lúc đó, con nhớ lại lời Sư dặn: “Khi nào có cảm giác đau nhiều thì dừng niệm Phật và hướng tâm vào ngay ‘điểm đau’ mà niệm một cách chánh niệm, tỉnh thức: ‘Đau à! Đau à! Đau à!’, khi nào sinh lên cảm giác nhức thì niệm ‘Nhức à! Nhức à!…’ Đến khi nào cơn khó chịu giảm bớt là lập tức quay trở lại câu niệm Phật liền…”

 

   

         Do vậy mà khi đau nhiều, con niệm “Đau à! Đau à!”. Thưa Sư,… Ôi! Sao màu nhiệm thay? Khi con chánh niệm và niệm như thế, thì cơn đau ấy lặng yên không còn đau nữa!!! Và trước sau con nghĩ là không quá 30 phút, mọi cảm giác mỏi, tê, khó chịu… đều tiêu biến mất hẳn… thay vào đó là cảm giác vui sướng, hỷ mãn, an lạc và trạng thái bình an, hạnh phúc dâng trào khắp toàn thân tâm con hòa nhập với dòng Ân đức thiêng liêng: “Arahan Đức Phật trọn lành; Arahan Đức Phật trọn lành; Arahan Đức Phật trọn lành…”; cứ liên tục, liên tục… trong tâm con, cho đến cuối thời thiền đó là một tiếng rưỡi đồng hồ.

 

             Quả thật một cảm giác hạnh phúc, thiêng liêng màu nhiệm vô bờ bến, mà trong cuộc đời của con chưa từng trải nghiệm hoặc tìm gặp ở bất cứ nơi nào trên thế gian này được thưa Sư!

             Thưa Sư, 20 ngày qua con chỉ gặp trở ngại, khó khăn một lần duy nhất (con phải kham nhẫn với sự khó chịu, mỏi, tê, đau… do sự không quen của xác thân là khoảng 30 phút) trong thời ngồi thiền đầu tiên của ngày thứ nhất mà thôi!

             Kể từ đó, cứ mỗi ngày con hành thiền niệm Ân đức Phật 5 – 6 lần, mỗi lần (1 giờ 30 phút) theo lịch thiền đã đề ra cho đến suốt 20 ngày còn lại. Quả thật, đây là chuỗi ngày mà con vô cùng bình an, tĩnh lặng, vui sướng, hạnh phúc ngập tràn trong ánh sáng từ bi của Ân đức Bổn Sư, Ân đức “Arahan- Đức Phật trọn lành”.

 

             Sau thời thiền lần đầu tiên đó, hễ cứ mỗi lần con ngồi xuống niệm Phật là tâm con nhập vào dòng niệm “Arahan đức Phật trọn lành; Arahan đức Phật trọn lành…” một cách liên tục, liên tục… và cảm giác bình an, tịnh lạc, vui sướng, hạnh phúc thiêng liêng tràn ngập lấy thân và tâm con, khiến con thích ngồi mãi, ngồi mãi để thọ hưởng nguồn cảm xúc tịnh lạc, mát mẻ, tĩnh lặng vô cùng tuyệt vời đó đến với con!

 

             Thật vậy, nói làm sao cho hết, kể làm sao cho vừa, với những ngôn từ hữu hạn này làm thế nào có thể diễn tả được hết cái vô hạn, vô biên, vô thượng của một vị Phật, phải vậy không thưa Sư?

 

             Nhưng vì do giờ giấc quy định, nên đúng một tiếng rưỡi đồng hồ con phải xuất thiền ra và đứng dậy để tiếp tục đi kinh hành, với dòng niệm tưởng “Arahan Đức Phật trọn lành” liên tục và liên tục trong tâm con…

             Đặc biệt, ánh sáng thường xuyên xuất hiện nơi tâm con trong những lúc con ngồi thiền, có vài lần rất sáng và vô cùng sáng thưa Sư!

 

 

             Do Sư hỏi con: “Vì sao cô biết đúng một giờ rưỡi mà cô xả thiền?”

             – Thưa Sư, thật sự là cô Dược sĩ Kim Loan rất chu đáo với con, có sắm một chiếc đồng hồ cho con canh giờ giấc để hành thiền, nhưng con lại thấy rất bị phân tâm trong khi con hành thiền mà cứ để ý đến việc xem giờ giấc, do đó con quyết định không dám để tâm ý đến đồng hồ nữa!

             Điều này nói ra, có lẽ cũng không nhiều người tin, mà con thấy sao màu nhiệm quá thưa Sư? Với mọi thời ngồi thiền trong suốt 20 ngày qua, cứ mỗi khi con cảm giác có cái gì đó nhấn nhấn vào lưng con và cảm giác đau đau, hơi khó chịu, lập tức con xả thiền ra, nhìn đồng hồ là đúng “một tiếng rưỡi đã trôi qua!”, giống như thể có người canh chừng giờ giấc giúp cho con vậy.

 

             Ôi! Con thật mừng nhưng lấy làm ngạc nhiên vô cùng, tại sao lại có hiện tượng “báo giờ automatic” lạ lùng như thế này? Và mọi thời thiền đến với con cũng đều đặn có hiện tượng đúng giờ như thế trong suốt 20 ngày qua thưa Sư! Chính con cũng không thể giải thích nổi hiện tượng này! Kính nhờ Sư có thể giải thích giúp con?

 

 

             Sư hỏi con, ngoài ánh sáng thường xuyên xuất hiện có lúc yếu, có lúc sáng mạnh, cô có còn thấy gì nữa không?

             Thưa Sư, con có thấy hình ảnh Đức Phật được hai lần:

             + Lần thứ nhất: Con thấy khuôn mặt của Ngài vô cùng từ bi và mỉm cười nhìn con!

             + Lần thứ hai: Con thấy toàn Kim thân của Ngài, nằm dọc trên dòng sông, thưa Sư!

 

             Và con xin kính bạch đến Sư rằng: Hai mươi ngày qua, trong quá trình ngồi thiền, kinh hành, niệm “Arahan – Đức Phật trọn lành”. Trước mắt, con thấy những điều mầu nhiệm đã xuất hiện đến với con đó là:

             + Sức khỏe của con. Tuy con có hơi gầy đi nhưng con cảm thấy mình rất khỏe.

             + Nhờ sự tỉnh giác thường hiện hữu, khiến tâm an định nên hơi thở của con vì thế mà dường như không bị gián đoạn!

             + Và tim con đỡ đau rất nhiều (vì con có bệnh đau tim), đầu con cũng không còn nhức như trước nữa, mắt con cũng nhìn chữ rõ hơn.

 

              Nhất là trong thân tâm con, đêm đêm, ngày ngày được ngập tràn niềm an vui, hạnh phúc thiêng liêng vô bờ trong Ân đức vô lượng, vô biên của Ngài! v.v…

 

 

           Được những điều đó cũng chính là nhờ vào những điều mà Ân đức của Sư đã bi mẫn chỉ dạy cho chúng con trong những ngày qua. Bị bệnh không cần uống thuốc! Mà chúng con chỉ cần tuyệt đối thành tâm trì niệm “Arahan – Đức Phật trọn lành”, hầu hết tất cả bệnh tật từ thân thể cho đến tâm thần sầu bi, ảo não… đều tan biến, thật sự con thấy quá sức thiêng liêng và mầu nhiệm vậy thưa Sư.

 

             Kính bạch Sư! Để không phụ lòng cao cả của Sư đã bi mẫn chỉ dạy, giảng Pháp cho chúng con nghe mà Sư không hề nệ hà, câu chấp đến sự mỏi mệt, con cầu mong sao cho những phép thiêng liêng này sẽ trở thành điều may mắn màu nhiệm, linh ứng, hóa hiện đến với con, để con được thuận duyên lo toan tất cả những gì vướng bận… được như ý nguyện! Để con có cơ hội tốt, được thường gặp Sư trong những chuyến Sư trở về Việt Nam thuyết Pháp.

 

             Mặc dù tới đây, con chưa còn được gặp Sư, nhưng những lời quý giá được Sư chỉ dạy, “ngồi thiền và niệm Arahan– Đức Phật trọn lành” sẽ thường mãi trong tâm con, dù con đang làm gì! Vì chỉ mới 20 ngày trì niệm “Arahan- Đức Phật trọn lành”, mà Ân đức thiêng liêng cao cả của Ngài đã đi sâu vào trong tâm khảm và hơi thở của con rồi!

 

 

            Nhân đây, con cũng xin thành kính tri ân sâu sắc đến cô Dược sĩ Kim Loan, đã tạo duyên lành dẫn dắt cho con đến được gặp Ân sư và là người đã nhiệt tâm chăm lo, hỗ trợ cho con xuyên suốt 20 ngày cơm, nước, chỗ ở để hành trì tại tư gia của cô, cũng như gia đình của cô, giúp cho con được sự thuận lợi để hành trì có được kết quả tốt lành, vô lượng không thể nghĩ bàn như ngày hôm nay! Công ơn cao quý của cô con nguyện khắc cốt ghi tâm, quyết chẳng bao giờ quên được!

 

             Quả thật đúng như lời Phật dạy:

“Xa lánh kẻ ác, là vận may, là phúc lành cao quý!

Thân cận bạn lành là vận may, là phúc lành cao quý!

Đảnh lễ bậc đáng cung kính là vận may, là phúc lành cao quý!”

(Kinh hạnh phúc)

 

             Con kính chúc Sư luôn luôn dồi dào sức khỏe để giảng Pháp nhiều nơi hơn, cho những Phật tử như con, lúc đầu chưa am hiểu gì về Đức Phật Bổn Sư và sự linh ứng của “Arahan Đức Phật trọn lành” Là một trong chín Ân đức cao thượng của một vị Phật Thích Ca Mâu Ni.

 

Con xin kính đảnh lễ Sư!

Bài viết liên quan :

image